Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Thật xứng danh - Đại tướng của nước, của dân.

 Tiền bạc nào mua được lòng dân, quyền cao chức trọng nào sánh được với tình cảm của đồng bào mình? Ông sống cả đời vì dân nên khi ông đi xa, toàn dân cùng nắm tay đưa tiễn ...  


Đại tướng vừa gần gũi vừa giản dị và cũng thật oai linh, một nhân cách lớn của dân tộc Việt Nam. Cầu mong anh linh của Người luôn trường tồn cùng dân tộc Việt Nam.

Người Lính Việt Nam


Chiều thu se lạnh, ngừng gió thổi
Tiễn đưa người - vị Tướng nhân dân
Người lính già  giản dị, oai linh
Người – Người lính già dũng cảm

“Từ Nà ngần, phay khắt đầu tiên..”
Đến những ngày khói ngút trời Hà Nội
Trận Điện  biên lẫy lừng thế giới
Sáng ngời người Lính Việt nam

Người lính già đi trước đoàn quân
Truyền sinh lực cho bao người kế tiếp
Gian khổ, hy sinh không hề chùn bước
Làm nên Đại thắng mùa xuân

Bỏ lại sau lưng chiến tranh
Nỗi lo nước nghèo, dân khổ
Với tầm nhìn thiên tài, chiến lược
Người chỉ ra những việc phải làm….

Nhưng cuộc đời hết bể lại dâu
Nhiều người nghĩ mình là tất cả
Người lính già  lặng lẽ
Vẫn miệt mài vì nước, vì dân

Không đòi hỏi, chẳng bon chen
Cuộc đời mặc xoay vần con tạo
Không run sợ, chẳng phân trần
“Dù thời thế, thế thời vẫn thế”

Cuộc đời không cần Hoàng đế
Chỉ là người của nhân dân
Bằng tình cảm, bằng trái tim
Nhân dân hiểu ra tất cả….

Ba Đình chiều lặng gió
Chiếc là vàng rụng xuống bên Lăng
Nhẹ nhàng về với tổ tiên
Và Người lại được về bên Bác Hồ

Người đã ra đi trong tiếng nấc
nghẹn ngào của triệu con tim
Vì một nỗi rất giản dị, bình thường
Người - Người lính già dũng cảm.

CCB Nguyễn Ngọc Thụy
(25 Phan Đình Phùng, Ba Đình, Hà Nội)

Khóc Đại tướng

Đại  tang đất nước lòng thổn thức,
Tướng  tài khuất núi vạn người thương
  tướng thành danh ghi sử sách
Nguyên  khí anh hùng tạc núi sông
Giáp  giờ ly biệt vững niềm tin
Sống  đời khí tiết người anh hùng
Mãi  mãi thanh tao không thẹn lòng
Trong  lòng dân tộc và nhân loại.
Tâm  tình xao xuyến vạn ước mong
Hồn  đã ra đi theo tiên tổ
Người  người kính viếng tan nát lòng
Lệ  ngấn chứa chan niềm thương tiếc
Thủy  địa tâm linh ôm ấp người.

Trần Công Phong
 (  Lệ Thủy, Quảng Bình  )

Kính dâng Đại tướng

ĐẠI   ngàn còn đó cây đa (*)
TƯỚNG   hiền lại giỏi mới là vĩ nhân
VÕ   biền trừ giặc ngoại xâm
NGUYÊN tình nhà giáo dành tâm dạy trò
GIÁP  lưng gây dựng cơ đồ
SỐNG  làm bông súng giữa hồ hoa sen
MÃI  sáng soi tựa ánh đèn
TRONG đêm tối vẫn bừng lên rạng ngời!
LÒNG yên, giấc ngủ ngàn đời
DÂN  gian đưa tiễn một người đi xa…

(* ) cây đa Tân Trào.
Lưu Huyền Ngọc
  (Matxcơva, LB Nga, 08/10/2013)

Người mãi mãi là hồn thiêng đất Việt
                              
Một buổi chiều hoàng hôn như sụp đổ
Một tiếng than lòng gọi ĐẠI TƯỚNG ÔI ....
Một dân tộc Việt, ôi thế là thôi…
Một con người mãi từ nay vắng bóng
Một hình ảnh, thế giới từng lắng đọng
Một nhân cách đã để lại cho đời
Một thầy giáo, làm sáng ngời lịch sử
Một Điện Biên vang dội bản hùng ca
Một người con đất Quảng Bình sinh ra
Một chân lý đấu tranh vì dân tộc
Một khát vọng hoà bình cho đất VIỆT
Một than lòng (Ôi) ...từ nay vĩnh biệt
Một tên người khắc mãi với NĂM CHÂU


Pham Thanh Minh (Berlin)
(Thắp nén hương lòng, theo gió gửi tới hồn thiêng Đại tướng)

Thật xứng danh

  vàn tin tức của ngày qua
CÙNG bao đau xót khắp muôn nhà
THƯƠNG nhớ Anh - một thiên huyền thoại
TIẾC thương Người - cả thế giới ngợi ca
NGƯỜI đã ra đi thật rồi sao?

ANH Văn ơi! Tiếng khóc nghẹn ngào
CẢ nước lặng đi trong tiếng nấc
CỦA bao người nhân hậu cần lao
QUÂN kì năm tháng từng chứng kiến
ĐỘI quân Anh dìu dắt trưởng thành
NHÂN loại bao phen được biết đến
DÂN tộc ta rạng rỡ bởi tên Anh
VIỆT Bắc suối ngàn ngân khúc hát:
NAM tử như anh – thật xứng danh.

Toàn Thị Yên
(Giáo viên trường THCS Tiên Hội, huyện  Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên).
         

Đại tướng của nước, của dân

Tôi chưa một lần gặp Bác
Tôi là dân, thấy Bác rất gần
Bác là người Anh Cả của toàn quân
Trăm nỗi lo dồn lên vai Bác
Mọi cuộc hành quân đánh giặc
Áo mặc, cơm ăn
Chỗ nằm của đồng đội hy sinh...

Bác là người của nước, của dân
Của tất cả những con người khó nhọc
Của tất cả những ai có tình yêu Tổ quốc
Chẳng công thần cho danh vị cá nhân

Vẫn nụ cười tươi tỏa sáng trong ngần
Bác là người của nước, của dân
Triệu triệu tấm lòng ngưỡng mộ
Triệu triệu trái tim nức nở
Vĩnh biệt Người - Đại tướng nhân dân

Nguyễn Văn Tông
(282Đ Hoàng Liên, P. Kim Tân, T.P.Lào Cai)


Người mãi bên cạnh Bác Hồ

Không đến được tận nơi để tiễn biệt Người
Đặt một nhành hoa nơi Người yên nghỉ
Hàng triệu con tim đang hướng về nơi ấy
Vũng Chùa - Đảo Yến thân yêu!

Biển quê hương sóng vỗ sớm chiều
dãy Hoành Sơn bồng bềnh mây trắng
dòng sông Gianh trong xanh tĩnh lặng
ru Người an giấc ngàn thu!

Từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau
miền ngược miền xuôi trẻ già trai gái
tiếc thương một tấm lòng Nhân ái
vị Anh hùng, Đại tướng của lòng dân!

Một đời thanh cao không vướng chút bụi trần
không kể công lao không màng danh vọng
Sông núi tri ân nhân dân kính trọng
Mãi mãi ngàn năm Người bên cạnh Bác Hồ!
                                     
Cao Xuân Hiệu  (Đà Nẵng)


Kính viếng Đại tướng

Văn, võ song toàn bậc vĩ nhân
Tiên tri, mưu sự tựa thánh nhân
Nhân từ đức độ xưa nay hiếm
Lưu danh muôn thủa rạng trời nam

Trần Mỹ Thám
(Cựu chiến binh Quân  Đoàn 1,  Học viện Quân y)

Tưởng nhớ Võ Đại tướng

Người làm tướng trăm năm
Tạc tên tuổi ngàn chương sử sách
Thời đại xuất anh hùng!

Biết rằng “sinh lão…” là quy luật
Mà triệu con tim thổn thức hoài
Phay Khắt âm vang vào lịch sử
Điện Biên chấn động tới tương lai

Học trò của Bác, tròn trung hiếu
Anh Cả toàn quân, vẹn đức tài
Thế giới tôn vinh hàng dũng tướng
Quân kỳ thắm đỏ chẳng hề phai.

Vũ Đình Ứng
(Phường Đáp Cầu, TP Bắc Ninh)

    
Kính viếng Đại tướng

Người vĩ đại là người thuộc về nhân dân
Những ánh mắt chạm nhau nhoè lệ
Những con tim thổn thức
Những con phố dài người nối hoa
Những đêm trắng chờ Người không ngủ

Đường Hoàng Diệu lao xao
Bác đã đi...
Để lại cho đời
Một Điện Biên oanh liệt hào hùng
Và hoa ban trắng rừng biên giới
Những câu hát dân ca thắm đượm nghĩa tình

Bác đã đi và để lại cho đời
Hà Nội - Huế - Thành phố Hồ  Chí Minh
Cho nước non mình thành một dải
Cho Bắc - Trung - Nam - cho cả địa cầu
Cho tự do, cho lẽ sống làm người...

Cho con về  với Vũng Chùa, Đảo Yến
Để nghe sóng biển hiền hoà
Để nghe tiếng kèn ra trận
Để nhớ về Đại tướng nhân dân!

Lê Huy Thức
  
Câu đối: Kính cẩn Vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp


THẾ GIỚI NGHIÊNG MÌNH DANH TƯỚNG VÕ

NON SÔNG NGẢ BÓNG TIẾNG NHÂN VĂN

Nguyễn Anh Dũng
 (Giáo viên Toán đã nghỉ hưu)

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

VỊ THỐNG SOÁI VÌ HOÀ BÌNH, VỊ ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN

QUOC VIET

Có thể sẽ có hàng vạn người đến khóc  và thắp hương cho đại tướng tại 30 Hoàng Diệu Hà Nội nếu căn nhà đó vẫn mở cửa đón khách, không phải vì ông có quân hàm đại tướng,
 mà vì ông là đại tướng trong lòng dân.
Thông báo của BCHTW, thể theo nguyện vọng của cá nhân ông và gia đình, đại tướng muốn yên nghỉ tại quê nhà. Bác Hồ cũng có nguyện vọng tương tự mà không được.
"Còn hơn lăng tẩm cung đình vàng son"
(Viễn Chi - Nhớ Côn Sơn Nguyễn Trãi )".
Ông sẽ mãi mãi là vị anh hùng Dân tộc trong lòng người dân Việt Nam!

"Mây không che nổi mặt trời,
Võ Công, Văn Đức còn ngời sử xanh"
(Viễn Chi - Nhớ Côn Sơn, Nguyễn Trãi).
Ít có vị tướng soái nào được đối phương kính trọng nhưng vẫn cầu mong chết sớm như tướng Giáp, ngay từ 1966 đã đồn đại câu sấm " Mã đề Dương cước anh hùng tận" rồi BBC đưa tin tướng Giáp bị bom chết năm 1972 và nhiều lần khác, rất khó tin khi ông đi thật. Đại tướng ở lại với dân nước ngày nào thì Dân Việt có phúc phận ngày đó.
Mới tháng trước, anh HT đưa cho tôi xem tập hồi kí của ông hùm xám Đặng Văn Việt có bút phê của Đại tướng: "Rẩt tiếc anh Đặng Văn Việt không được tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ" thật nhiều ý nghĩa.
600 năm, nhân loại mới sinh ra một Thánh nhân và 300 năm, mới sinh ra một Thiên tài.
Lạ lùng Lịch sử lăp lại ngay.
Tại Việt Nam khi vào thế kỉ thứ 13 với nhà Trần hiển hách có đức Thánh Trần 3 lần đánh bại quân Nguyên Mông, thì thời đại Hồ Chí Minh oai hùng có tướng Giáp, vị giáo sư nhỏ bé cùng dân tộc mình đánh bại 2 đội quân nhà nghề, mạnh nhất thế giới lúc đó, trụ cột của hệ thống thuộc địa cũ và mới, chấm dứt chính sách ngoại giao pháo hạm khi các nước lớn thỏa sức áp đặt luật lệ riêng mình lên đầu các nước bé hơn. Các cuốn hồi kí của ông đầy điều kì diệu xoá lấp các tin dồn ác ý. Ông luôn nhận mình là 1 giọt nước giữa biển cả nhân dân mênh mông, nhưng chính ông là hạt ngọc lấp lánh.
Công lao của ông với dân tộc Việt Nam quá lớn đến mức người ta thường quên người cha kính yêu và người vợ đầu của ông bị thực dân Pháp tra tấn đến chết trong tù ngục.
Chỉ cần 1 việc ấy thôi đối với người Pháp, người Mỹ, đã là sự trả thù tàn bạo với cả làng, cả một dân tộc, thì với Đại tướng là sự khoan hồng  vi đại.
Khi nhà báo Bertran Russel hỏi ông về 9000 tù binh Pháp bị bắt ở Điện Biên Phủ chỉ còn 2000 được trao trả, ông đã nghẹn ngáo: "Chúng tôi đã cố hết sức, nhưng khó khăn và sốt rét nữa"
Người Pháp phải xem lại mình lúc đó, nếu không ngoan cố mất thêm 600 ngày bàn giao theo Hiệp định Gêneva, người Pháp chấp nhận thua trận chịu rút quân ngay thì số tù binh còn sống chắc nhiều hơn - binh lính Âu Phi không thể sống với nắm cơm như anh bộ đội cụ Hồ.

"Khi ra sấm bể mưa nguồn,
Khi về như núi như cồn lặng yên"
(Viễn Chi - Nhớ Côn Sơn, Nguyễn Trãi)
Phải chăng bài thơ ấy không chỉ nói về người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi mà cũng nói về ông, vị thống soái tối cao suốt đời chiến đấu vì Hoà Bình, câu nói của ông vẫn văng vẳng: "iTẩt cả mọi người phải chung sức để chiến tranh không bao giờ đe dọa các dân tộc, các Quốc gia và loài người."
Con Người ấy khi đã ra cầm quân là đem lại sự bình yên cho Dân tộc và hàng triệu người sẵn sàng theo ông, hàng triệu người mẹ mà ông đã vô vàn biết ơn khi tiễn con ra chiến trường
"Chết vinh còn hơn sống nhục - biết quân ta dùng được"
(Nguyễn Trãi - Phú núi Chí Linh)
 Khi về chính là thắng trận trở về, y như câu ca dao "Lên Đông - Đông tĩnh, sang Đoài - Đoài yên".
Người ta hay giả thiết nếu không có chiến tranh thì tướng Giáp sẽ là nhà Sử hoc ?
mà quên rằng ông còn là  cử nhân luật, đỗ đầu khi thi vào khoa kinh tế, đã từng có học bổng tiến sĩ Kinh tế Đông Dương: trước khi là nhà quân sự, ông là nhà chính trị. Nếu không có chiến tranh, ông có thể là nhà chính trị, nhà lập pháp hay nhà kinh tế và có thể đất nước này hùng cường hơn.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị khai Quốc công thần hàng đầu của nước Việt Nam mới đã vĩnh biệt chúng ta, tự tâm khảm, dù chỉ là con cháu, tôi muốn ông mãi mãi là Anh Văn - mãi mãi là người anh cả của các lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.
Không rõ bí danh Anh Văn của ông do ông tự đặt hay do Bác Hồ đặt với ý nghĩa người tướng soái nhưng trọng Văn, trọng Nhân, đặt chính trị cao hơn quân sự.
Quân đội Việt Nam tự hào có vị tướng soái là trí thức, là nhà Văn hoá, nhà sử học với hơn 70 đầu sách mà nhiều cuốn trở thành sách gối đầu giường của các tướng lĩnh trên thế giới
24 thế kỉ có 10 Thiên Tài quân sự. Đó là tổng kết của phương Tây với tư tưởng của kẻ chinh phục. Tư tưởng quân sự phương Đông có cách nhìn khác.
Bậc Thánh Võ - bậc cao nhất trong Võ Công phải là người làm chủ cuộc chiến, biết mở và biết kết thúc cuộc chiến đúng lúc, biết giữ Hoà Bình.

Ông là bậc Thánh Võ chăng?

49 ngày bạn Lê Minh

Trưa hôm qua, ngày 08/10/2013 ( Ngày 04/09 Âm Lịch), bạn Trỗi K5 đã đến nhà Lê Minh tại khu tập thể In Ngân Hàng Ngõ Quan Thổ 1, Đống Đa Hà nội,  thắp hương 49 ngày cho bạn. Đông đủ bạn bè, đồng nghiệp trường ĐH Giao thông Vận Tải, đồng đội CCB Cựu Lính sinh viên Thành Cổ Quảng Trị.... đã đến thắp hương, nhớ đến Lê Minh, Người chiến binh quả cảm, Nhà giáo tận tụy giảng dạy, nghiên cứu khoa học...Thắp hương cho bạn mà vẫn cứ thấy nuối tiếc, bạn vào viện vẫn đi lại được, đến thăm bạn vẫn nói chuyện được, được điều trị tích cực thế mà bệnh bạn cứ nặng thêm....

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

TIN BUỒN - BA BẠN THIỆN NHÂN K5 MẤT.

Bác sĩ Nguyễn Thiện Thành - nguyên Giáo sư Đại học Y Dược TP HCM, Anh hùng Lao động, Thày thuốc Nhân dân, sinh 1919 tại Trà Vinh, thân phụ bạn Nguyễn Thiện Nhân - đã mất sáng nay ngày 8/10/2013.

Gia đình BS Bửu Hệ (Huế) chân thành chia buồn với gia đình Bác.
 
Bạn trõi k5 phía bắc xin được chân thành chia buồn với bạn Nguyễn Thiện Nhân cùng gia đình.
 
 

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Vô cùng thương tiếc Đại Tướng Võ Nguyên Giáp - Đoàn đại biểu trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi viếng Đại Tướng.


Sáng hôm nay, ngày 07/10/2013, Đoàn đại biểu đại diện Ban Liên Lạc, các Thầy Cô giáo và các Khóa Trường VHQĐ - Thiếu Sinh Quân Nguyễn Văn Trỗi do Trưởng BLL Bùi Vinh làm Trưởng Đoàn, đã đến nhà riêng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp tại 30 Hoàng Diệu Hà Nội, để kính viếng, tỏ lòng tiếc thương vô hạn, kính cẩn cúi mình tiễn biệt Vị Tướng đức độ, tài ba lỗi lạc của Dân Tộc, của Đất Nước Việt Nam, Người Phụ Huynh kính mến của Trường Trỗi, Người được cả thế giới ngưỡng mộ và kính trọng.... Xin được gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới Phu nhân Đại Tướng, tới các anh chị Võ Hòa Bình, Võ Hạnh Phúc, Nguyễn Hữu Thành..... và gia đình. Cầu mong linh hồn Đại Tướng Siêu thoát, thanh thản nơi cõi Vĩnh Hằng....
Sau đây là một số hình ảnh Đoàn đại biểu Trường Trỗi viếng Đại Tướng Võ Nguyên Giáp:

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

GIÁO VIÊN VÀ HỌC SINH TA GIỎI THẬT


TRẺ EM VÙNG LŨ

Trẻ em vùng lũ lụt
Đi học như thế nầy
Bốn bề mênh mông nước
Trường học giữa biển khơi.

Quê hương tôi khổ lắm
Mỗi năm lại một lần
Nước lũ đã dâng cao
Dân nghèo càng thêm khổ

Miền Trung bị bão lớn
Thiệt hại thật nặng nề
Miền Tây lũ lên nhanh
Nhấn chìm bao ruộng lúa

Trẻ em thì đi học
Vất vả cánh chim non
Lỡ sa chân ướt hết
Thương lắm trẻ vùng sâu!

PTTD Chủ nhật 06/10/2013
Thêm chú thích
TRẺ EM VÙNG LŨ

Trẻ em vùng lũ lụt
Đi học như thế nầy

Bốn bề mênh mông nước...........ĐÂY LÀ CÔNG TRÌNH CẦU ĐƯỜNG VÙNG LŨ


Nhân dân cả nước :

   XIN ĐƯỢC NHỚ VỀ NGƯỜI


 

 
Quảng bác uyên thâm vị tướng tài
 Bình   sinh nợ nước nặng hai vai
  Ghi   sâu công trạng ngời trang sử
  Ơn    nghĩa nhân sinh thắm đượm hoài.

 Bốn câu thơ tứ tuyệt của nhà thơ Văn Lợi được thêu trên bức trướng Đoàn đại biểu Quảng Bình - quê hương Đại tướng - mừng thọ Ông nhân dịp Ông thọ 90 tuổi (2001).
Cụm từ: "Quảng - Bình - Ghi - Ơn", thể hiện lòng biết ơn của người dân Quảng Bình đối với Ông.
Chắc chắn không chỉ với nhân dân Quảng Bình, hình ảnh của Ông lung linh, đẹp đẽ, sáng ngời trong trái tim rất nhiều người dân Việt.
Xin nghiêng mình trước anh linh của một CON NGƯỜI với hai chữ viết hoa, một nhân cách sáng đẹp tuyệt vời với một tâm hồn tỏa hương thơm ngát. Ông sẽ còn mãi trong trái tim của nhiều thế hệ.
 
(Bài của Hồng Thu - TQ.Trang Thơ)

Đất nước mình vẫn có rất nhiều người tốt.

Tại sao người xấu thì cứ tung hoành trong xã hội, còn người tốt, dù như lá mùa thu, cứ rơi rụng nhiều vậy! Cổ nhân có câu: "Trông mặt mà bắt hình dong", Anh linh anh ngời sáng thế này, nhất định không phải là kẻ bất tài, không bao giờ ăn của lót và chẳng bao giờ bắt nạt thiên hạ.
Cả nước thương nhớ về anh!

ANH RA ĐI NHƯNG ANH CÒN Ở LẠI

Kính tặng hương hồn Anh Nguyễn Tài Dũng!

Quê Mẹ đang cần thì anh đã ra đi
Giữa trời nổi dông, dòng sông đỏ nước
Bờ đập vỡ, nước xô tràn ra biển biếc
Nước cuốn trôi anh đi trong nuối tiếc của bao người.

Xứ Nghệ ơi, bao đời nay đã là rốn bão
Sông núi chao nghiêng khi gió dữ tràn về
Những đêm dài lê thê canh lũ
Trắng xóa cánh đồng mênh mông sâu
Người biết đi đâu về đâu

Cắm sẵn con sào và con thuyền cảnh giới
Nóc nhà là nơi phòng thủ cuối cùng
Mẹ già di tản, con thơ bế bồng như chạy loạn
Chẳng yên lòng ngủ nỗi một canh thâu

Tài Dũng tên anh – người có tài dũng cảm
Dầm mình băng lũ đến với Dân
Cứu trợ quê hương gói mì tôm và thùng nước cất
Chưa kịp tận tay người, anh đã phải bỏ dỡ dọc đường
Để vợ con chịu cảnh tang hương
Quê hương bùi ngùi nhỏ lệ

Người xứ Nghệ là thế
Sống hiến dâng, chết cũng hiến dâng
Bão lũ đi qua, trời tan mây, sáng trong trở lại
Còn anh đi mãi phía trời xa
Cầu mong Anh thanh thản cõi thiên hà…

Hà Nội, 03/10/2013
Phạm Xuân Hoàng

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Vĩ đại trong bình thường

Trích chuyện của Nguyễn Quang Lập
(Tiêu đề của TBH)

Năm 1984, đoàn kịch Quân đội dựng vở Bài ca Điện Biên, hình như kịch bản của Sĩ Hanh, Doãn Hoàng Giang đạo diễn. Nghĩ bụng chắc người ta chẳng mời cụ đến dự đâu. Hóa ra cụ đến. Bụng phục thầm quân đội quá xá, chỉ có quân đội gan mới to thế chứ chẳng ai dám đâu.

Mình đứng cuối hội trường hồi hộp chờ xem cái đoạn kết. Đoạn kết có chi tiết chính uỷ mặt trận báo cáo chiến dịch thắng lợi, chỉ mỗi câu báo cáo Đại tướng hay báo cáo Đại tướng Võ Nguyên Giáp mà cãi nhau ỏm tỏi.

Anh Giang thì cứ tủm tỉm cười nói rồi mày xem anh xử lí thế nào.

Vở kịch quá dài, hơn hai tiếng, xem mệt cả người, rồi cũng đến hồi kết. Khi tập thì anh Đoàn Dũng, trong vai chính uỷ mặt trận, chỉ quay điện thoại về chỉ huy sở mặt trận báo cáo với Đại tướng. Nhưng khi đó, anh Đoàn Dũng chạy vụt xuống đứng trước mặt cụ, rập chân ưỡi ngực chào.

Cụ bị bất ngờ, lúng túng đứng lên.

 Anh Đoàn Dũng nói to, dõng dạc từng tiếng một: Báo cáo Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng tư lệnh mặt trận, chiến dịch Điện Biên Phủ đã hoàn toàn thắng lợi. Tướng Đờ Cát đang ở trước mặt chúng ta!

Cả ngàn người vụt đứng dậy vỗ tay như sầm rền, kéo dài hơn 10 phút, nhiều người khóc oà.

Mình bật khóc nức nở, chạy ra khỏi hội trường đứng khóc, hét to ôi sướng quá trời ơi!

Tối đó về nhà nằm lúc lúc lại bật khóc. Đang viết những dòng này cũng nước mắt như mưa.
NQL

http://haydanhthoigian.files.wordpress.com/2010/12/vo-nguyen-giap-12.jpg
Vĩ đại trong bình thường

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần

Đại tướng đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 18 giờ 8 phút chiều nay.

Đại tướng qua đời tại Bệnh viện Quân y 108 (Hà Nội), nơi Đại tướng được chăm sóc trong thời gian qua.
Cũng theo vị thư ký, sức khỏe của Đại tướng Võ Nguyên Giáp diễn biến xấu trong hai ngày qua, mặc dù các bác sỹ tận tình cứu chữa, chăm sóc nhưng Đại tướng đã từ trần vào hồi 18 giờ 8 phút ngày 4/10.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp (Ảnh tư liệu: Lao Động/TTXVN)
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, cây đại thụ của quân đội ta.
 
Đại tướng Võ Nguyên Giáp sinh ngày 25/8/1911 ở làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Đại tướng là một nhà chỉ huy quân sự tài ba trong lịch sử Việt Nam.
 
Bạn Trỗi K5 xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới chị Hòa Bình k3, Hạnh Phúc k4, Hữu Thành k4.

HẬU QUẢ CỦA BÃO SỐ 10 TẠI MIỀN TRUNG

Nhà cửa tang hoang
Cánh đồng ngập trắng .và

TƯỞNG NIỆM ANH

Tôi chưa biết mặt anh người đồng chí
Đã hy sinh khi cứutrợ miền Trung
Bão lũ về anh không thể ngồi yên...
..........                                                                                                                                                    























Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

QUẢNG TRỊ HỨNG BÃO SỐ 10

VỀ THĂM QUẢNG TRỊ

Em sẽ về thăm Quảng Trị quê anh
Ta cùng dựng lại ngôi nhà mới sập.
Sau cơn bão dữ số mười để lại...



VỀ THĂM QUẢNG TRỊ

Em sẽ về thăm Quảng Trị quê anh
Ta cùng dựng lại ngôi nhà mới sập.
Sau cơn bão dữ số mười để lại
Tang hoang rồi trên đất mẹ quê anh.

Nhà anh ở huyện Vĩnh Linh- Quảng Trị
Ba ngàn năm trăm nhà đổ theo giông
Đường dây điện Bắc Nam đứt hoàn toàn
Quảng Trị buồn chìm trong bóng tối!

Nghe anh nói giọng như sắp khóc
Thị trấn Cửa Tùng xám xịt mây đen
Các bảng hiệu bị xé toang vì gío.
Rừng cao su ngã rạp qúa đau lòng.

Dân làng mình giờ khổ lắm em ơi!
Không nhà cửa đói ăn thiếu mặc
Em hãy về về nhanh đi em nhé
Có em bên anh thấy vững lòng hơn

Đọc tin anh mà nước mắt em rơi
Thương quê mẹ miền Trung nắng cháy
Thương anh quá một mình trong bão tố
Trách trời cao sao nỡ để thiên tai?

Em về liền không đợi đến ngày mai
Về chung tay cùng anh xây dựng lại
Quảng Trị ơi! Miền Trung yêu thương quá!
Không cô đơn có cả nước bên mình.

PTTD ngày 01/10/2013
ĐÂY LÀ TÂM SỰ CỦA 1 CÔ GÁI MIỀN TÂY,KHI ĐƯỢC BIẾT HẬU QUẢ CỦA BÃO SỐ 10-CÁC ÔNG LÃNH VÀ HT Ạ

TIN VUI- BẠN TA LÀM THƠ VỀ LÍNH

Đọc bài thơ của anh K8 ở ĐN
Thấy hay hay nên gửi bạn xem
  • THƠ VUI: EM...Ứ...!!!..
    Em ứ lấy chồng Vệ binh đâu
    Kỷ luật luôn luôn ở trong đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh hỏi "Giấy tờ đâu?"


    Em ứ lấy chồng Pháo binh đâu
    Trực chiến luôn luôn ở trong đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh hỏi "Tọa độ đâu?"

    Em ứ lấy chồng Bộ binh đâu
    Mũ cối luôn luôn ở trên đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh quát "Bắn vào đâu?"

    *
    * *
    Em ứ lấy chồng Thiết giáp đâu
    Tằng tằng luôn luôn ở trong đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh ngóc chỏng phao câu

    Em ứ lấy chồng Phi công đâu
    Leo cao luôn luôn ở trong đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh hỏi "Góc tấn đâu?"

    Em ứ lấy chồng Hải quân đâu
    Sóng gió luôn luôn ở trong đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh lắc lệch phao câu.

    Em ứ lấy chồng Công binh đâu
    Cầu phao xe pháo ở trong đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh móc trái mìn nâu.

    Em ứ lấy chồng Thông tin đâu
    Mã móc luôn luôn ở trong đầu
    Đi mãi có hôm được nghỉ phép
    Ợ vơ hơi ! Hà nội như ý nầu

    Em ứ lấy chồng Đặc công đâu
    Thọc sâu đánh hiểm là hàng đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh đã .. thọc thật sâu

    Em ứ lấy chồng Anh nuôi đâu
    Nồi xong xủng xoảng nhức cả đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình thấy anh rửa chảo lâu

    Em ứ lấy chồng Trinh sát đâu
    Bí mật luôn luôn giữ hàng đầu
    Đêm về 2 đứa đang yên giấc
    Giật mình anh tuột xuống khe sâu
    ....