Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ k5News. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ k5News. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Dư âm bài thơ tình thưở chiến tranh

Mấy hôm rồi hội K9 cùng bạn Trỗi đón khách đặc biệt, có hai anh K5 cũng mon men được chầu rìa.
Hôm nay mưa bão, nhớ lại sự hân hoan của buổi gặp mặt, tôi nghĩ giờ này chắc Cô Thơ cũng đang bình an nơi Đất Mũi, nhưng tinh thần cô vẫn còn đọng lại nơi đây, và còn hơn thế khi mà thưở xa xưa ấy, cô đã từng ngậm ngùi tiễn biệt một mối tình nơi quân cảng Hải Phòng.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tình yêu còn đọng mãi. Bài thơ là tự sự của Cô Đàm Thị Ngọc Thơ, cô giáo của hội Quế HSMN trên đất bắc.
Tình yêu của cô gái ngày đó với người lính ra trận, người đã ra đi, đi mãi chẳng trở về, để cho người con gái đến giờ vẫn còn cảm thấy quá ư dại khờ, vẫn trăn trở vì sao lỗi hẹn với người lính hải quân và rồi trào dâng thành tâm tư không phút nào nguôi, vẫn không nguôi tìm bóng hình người anh hùng cùng những con thuyền không số huyền thoại, mặc dù biết rằng không thể kiếm tìm những anh hùng đã hoá thân vào lịch sử oai hùng của dân tộc.
Bài thơ hay nỗi lòng với người lính đoàn tàu không số đã được đăng tải trên báo chí, Báo liếpk5, bên bạn trường Bé, tại sao không cùng Bạn Trỗi K5 news nhỉ, xin phép cô Đàm Thơ và các bạn nhé!

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Sắc vàng Hoàng Yến

(Lời Biên tập viên: BanTroik5New xin được đưa bài thơ của anh Quang Việt lên trang đầu, vì đây là bài thơ hay, nói lên được tâm tư tình cảm của anh em chúng ta, không những cảm xúc được với những mùa hoa tiếp nối trong thiên nhiên Việt nam nói chung và Hồ Hoàn kiếm nói riêng mà anh QV còn nói lên được tâm sự của chúng ta về cảm xúc bạn bè, tình bạn có được sau gần nửa thế kỷ, điều đó thật đáng trân trọng, có phải vì thế mà buồn, vui, hờn, giận, những lo toan đời thường không còn đáng để tâm nữa, thông điệp của QV rất rõ: Hãy yêu thương thiên nhiên và trên hết, hãy quý trọng tình bạn.
 Tạm đặt tên và trình bày lại cho hợp phong cách Blog, có gì chưa đúng xin tác giả thông báo để bổ khuyết)

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Ngẫu hứng Cà phê sáng!

Lại góc phố, sớm mai cùng bè bạn
Ly cà phê ngọt đắng tỏa hương nồng
mấy anh già ngắm gió
thổi qua ...*ông 
em bán thuốc  (lá)
mà thấy lòng trẻ lại!!!

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Khúc tự sự mùa hè

Bá cáo bác Hoàng Giang, hơn một ngày bài thơ của bác đã có  75
người xem và 7 còm, gần đạt kỷ lục, mong bác cho anh em được
 thưởng thức những bài thơ hay nữa Bác HG nhé! BTK5NEW

Gửi các bạn tôi đôi vần thơ tâm sự mùa hè tươi đẹp này .


TÌNH KHÚC MÙA HÈ

Phượng cháy hết mình ,
                    buông cánh trong nhạc ve
Ta xòe tay nâng ,
                    đặt cánh phượng bên hè
Mai mốt tạnh lửa lòng ,
                    thuyền thơ chìm bến cạn
Ngọn bút son nào tiễn ta về hư không !

                    ***
Bảng lảng cánh buồm xoải gió trên sông
Hỏi cầu Long biên , tìm nhành phượng thắm
Chạnh chút tình thơ ngày xưa xa vắng
Cánh hoa hạ nào rụng trong chơi vơi
Đắm đuối hồn thơ ai bổi hổi
Chỉ ta ngẩn ngơ lòng ,
                   ngát dư hương để bối rối tình .

Sen nhà ai nở sớm lúc bình minh
Đẩy nghiêng dáng đôi hàng liễu tuyết
Gương nước Hồ Tây lững lờ mắt biếc
Cho ta nhớ nhung về một thuở mải mê
Cánh én ngày xưa , sao bay mãi không về !

Tiếng sấm rì rầm chân mây chiều mùa hạ
Có nhắn gì cho ai , cho ta !
Ràn rạt cơn mưa phiêu du hối hả
Có giọt nào viết trên lá khúc tình xa !
Đau đáu chờ mong , thổn thức mộng hồn hoa .

Phượng thắm rơi rơi , ru lòng khách du ca
Điệu tơ ngân nga , mây trắng nhạt nhòa
Nắng vẫn đỏ đốt cháy vầng phượng vĩ
Dư quang nào thắp sáng ngọn thơ ta
Hay tô hồng cánh sen ,
                    tiễn tâm linh về cõi Kiết Già !

                    ***
Ta lặng lẽ dấn bước sâu vào hạ
Dưới làn cánh hoa rơi
                    cho mẩy tròn hạt mùa sau
Thương nhớ ấy xin tạ đời nghiệt ngã
Nhịp bước hoa phai tàn ,
                    hồn thơ ta phiêu lãng về đâu ?!

                              Hà nội , tháng 6 / 2013
                                   HOÀNG GIANG

Họa thơ Hoàng Giang


Ôi bạn ta! Sương trắng bạc mái đầu!
Vẫn le lói hồn thơ ngày vào Hạ.
Lắm bâng khuâng và cũng suy tư quá
Bước phiêu du nào, hối hả những nghĩ suy?

Anh lắng nghe tiếng Hạ nói điều gì?
Những khoảnh khắc ve kêu và Phượng tím
Mùa tiếp mùa, như dòng đời luân chuyển
Hạ lại qua cho Thu đốt lòng người

Bằng tiếng của lá vàng rớt xuống phía tim tôi!!!
đang loạn nhịp phều phào ngày nắng nhạt
Những ngày này hãy cất lên tiếng hát
về những khúc ca hào hùng từ năm tháng đã qua.

Để quên hết hôm nay- đầy mưa gió nhạt nhòa
tìm quên lãng trong gió, mây, tửu, sắc!
Để có những đêm nổi điên cất tiếng cười sằng sặc.  
  
mà xót thương cho cay đắng tình đời.

Nắng đang về, đốt nóng đất quê tôi.

TQtrung

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

GỬI ANH BẠN KIẾN TRÚC SƯ

Trần Quốc Việt k5
Chào các anh chị em BạnTrỗi !

Vừa rồi tụ tập, các anh em thắc mắc về bài thơ gửi anh bạn Kiến trúc sư của mình, yêu cầu mình đăng lại. Thật lạ, gia đình Việt Nam nào cũng có sự ly tán do chiến tranh, do làm ăn và nhiều lý do khác nhau.
Mình cũng hay đi công tác và anh em bạn Trỗi cũng phải xa gia đình từ còn bé, nhớ nhà đến não lòng, nhất là nghe bài sáo Lý Hoài Nam mà Cao Bắc đã thổi ấy, mãi mãi không bao giờ quên.
Viết bài thơ này là mình viết với lòng mình, ước mơ và kỉ niệm của tuổi thơ từ cái cánh buồm, con sông, bãi cát, ruộng khoai, bụi mía, rồi bạn bè... Mình nhớ mãi câu của chị Hà con Bác Nguyễn Chí Thanh: Cây Sim ở Việt Nam cũng đẹp hơn, có lẽ cũng là ý nghĩ của tất cả anh em mình.
Xin gửi lại để anh em đọc cho vui,

Gửi anh bạn Kiến trúc sư

Chắc bạn mình Khắc khoải nhớ về Quê.
Dù buồn chán, cũng là Quê mình đấy.
Cũng con sông đỏ ngầu, mà thân thương đến vậy.
Một phút chạnh lòng, Ngàn Dặm đâu xa?

Ừ dứt áo ra đi – Lòng vẫn nhớ Quê Nhà.
Nhớ Thày, nhớ U, anh - em, Bè Bạn.
Và Cánh Buồm tuổi thơ, Những Chiều nắng hạn.
Bờ Khoai, Ruộng Mía ... Xa mờ.

Chàng Kiến trúc sư – Không vẽ nổi lòng mình?
Những tháp ngất trời, cây cầu cong vút.
Đi hết nẻo Trời Âu, bỗng nhiên dừng bước.
Lòng Bồi hồi nhớ mãi Mái Đình Xưa.

TRẦN QUỐC VIỆT.                            

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Sáu mươi tuổi

Trần Quốc Việt K5

K5 hầu hết đã 60, có bạn hơn hoặc kém, tuy nhiên cũng xấp xỉ.
Suốt cuộc đời mình, anh em Trỗi sống hết mình với đất nước, với gia đình, với bạn bè... và lúc nào cũng lạc quan chứ không phải "đậu phụng hâu". - Nam Bộ gọi lạc là "Đậu Phụng".
Hai chục năm trước khi nghe mình hát bài "Tiến bước dưới Quân kì" . Kì Bắc nói: "Đã Quá". Mình nhớ sự hả hê ấy đến tận hôm nay.
Gửi anh em bài thơ cùng thưởng thức nhé.
Đã qua lâu rồi tình yêu tuổi đôi mươi, giờ ta yêu cái đẹp của thiên nhiên, của tình người, của tình bạn.
Đọc nhận xét của Cao Bắc và Bắc Hải mà mình thấy rưng rưng. Thật sự xin lỗi các bạn vì mình viết riêng cho anh bạn Kiến trúc sư ở La Mã mà anh ấy đã bỏ về Việt Nam sau khi nhận được bài thơ của mình, dù rằng lòng riêng vẫn trăn trở, Bài thơ ấy dựa trên chính tâm sự của người nhận đến từng chi tiết.
Mình không có ý nói về các bạn mà chỉ muốn các bạn thưởng thức nỗi nhớ trong chính nội tâm mình
Mình có một anh bạn bộ đội, sau giải phóng lấy vợ ở TPHCM, Tết đến nhớ tới không khí Tết Hà Nội, uống rượu suông một mình và nhắn tin cho mình.
Đây là bài mình viết cho anh bạn ấy, có thể giống chúng ta: Đồng Môn sống mãi tuổi đôi mươi.
Mình nhớ tới Bắc Hải, Cao Pêi, 3 loe, Thịnh Cồ, Khánh Vân của mấy chục năm trước.
Cảm ơn các bạn


Sáu mươi tuổi

Sáu mươi - Ừ thì đã sáu mươi!
Xuân đến lòng ta vẫn cứ vui.
Xuân chẳng riêng ai - Già lẫn trẻ,
Yêu đâu giành chỉ lứa đôi thôi.
Bạn già ngắm vợ Mươi năm cũ,
Đồng môn sống mãi Tuổi đôi mươi.
Dù Bốn phương Trời ta vẫn thế,
Sáu mươi - Ừ nhỉ, Sáu mươi thôi!

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Trắc ẩn

(Trần Quôc Việt K5)

Tôi có bài thơ về các cháu bé trên núi cao, gửi các bạn để thưởng thức
Bài viết này vào đợt tuyết rơi ở Sa Pa cho cán bộ mình cùng thông cảm với nỗi trắc ẩn của mình

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Thơ Họa


Ta “hữu duyên”, bạn hiền ơi, có phải?
Mà gió mưa, mình vẫn đến cùng nhau.
Gặp lần đầu, nhưng thân thiết từ lâu,
Qua những vần thơ – nhịp cầu thân ái.

Ngoại lục tuần, nhưng đời còn phơi phới,
“So với ông Bành vẫn thiếu niên”.
Dù tuổi nào cũng vẫn “tuổi thần tiên”,
Khi trái tim còn biết yêu tha thiết.

Đời có thêm những bạn hiền thân thiết,
Là đời thêm hạnh phúc biết bao nhiêu.
Chỉ cần vào “Bạn Trỗi” gặp nhau,
Là ta thấy cuộc đời này thật đẹp.

Gửi bạn hiền mấy vần thơ vụng ghép.
Nếu “hữu duyên”, lại “tương ngộ” cùng nhau,
Cả kiếp này, và cả những kiếp sau,
Dù xa cách muôn dặm trường “thiên lý”.


Quang Việt k2





Gặp gỡ bạn hiền



*
Nghe chim hót giữa trời mưa gió.
Có gì vui mà rộn rã hát ca?
Hỡi chim nhỏ để lòng ta vui với
Trong một sáng mùa Đông bụi nước nhạt nhòa!

Tình bạn hữu dẫu gần mà cách mặt
Vui cùng thơ, câu chữ đẹp nết người
Mến tâm tình, dẫu qua tuổi sáu mươi
Mà Xuân trẻ như đời thêm sức mới.

Bạn cùng tôi, chúng ta là bạn Trỗi
Gặp gỡ lần đầu mà như đã quen thân
Ly cà phê- bên phố nhỏ lặng thầm
Từng giọt đắng mà ngọt ngào tình thân ái.

Một ngày mai khi Đông qua Xuân tới
Chung hồn thơ phơi phới tuổi lão tiên
Chúng ta vui trong tình nghĩa bạn hiền
Thêm sức sống- vui bên đời đẹp mãi!



2012

Tặng QV- XD buổi đầu tương ngộ

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Văn nghệ thứ bảy: Chuyện cũ bới lại

Các bạn đã được đọc bài viết mối tình của một thành viên trong vụ án Toán xồm mà anh Thắng đã nhiệt thành đưa về đăng trên blog, để tìm hiểu thêm về câu chuyện, xin mời các bạn đọc bài viết của tôi dưới đây, trong đó đã trình bày nhiều quan điểm khác nhau của nhiều người mà tôi chỉ làm công việc tổng hợp cho nên quan điểm trong các trích dẫn là của các bên liên hệ, không phải của người viết bài này (Bài đã được đăng trên blog TQt
*
Tháng hai năm một ngàn chín trăm sáu tám, tôi về đến Hà nội, cú sốc từ vụ lộn xộn mà từ đó tôi phải rời Quế lâm, Trung quốc về nước không đủ để át đi không khí hầm hập của cuộc Tổng tấn công Mậu Thân đang đi vào hồi kết ở chiến trường miền Nam. Cuộc đời tôi đang đi vào bước ngoặt, dù muốn dù không, tôi cũng phải bắt đầu một cuộc sống mới- cuộc đời quân ngũ. Đó là quyết định mà tôi không có quyền lựa chọn. Thời gian  đó, tôi nghe phong thanh về một câu chuyện, tưởng như không dính dáng gì đến mình nhưng thực ra nó cũng là một trong những nguyên nhân mà ông già tôi- một cán bộ chính trị trong quân đội quyết định đưa tôi rời xa chốn thị thành, nơi một vụ án đang tiến triển- vụ án Toán xồm.

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Tâm sự cùng bạn Trỗi.

Nhân cảm xúc nhâm nhi Cafe góc phố của anh Qt, Phóng viên chiến trường Quang Việt không khỏi bứt rứt tay nghề, nhờ vậy mà k5 mới có một bài thơ tức cảnh, tức thời để cùng suy ngẫm.
Mời các bạn thưởng thức tác phẩm của anh Quang Việt - k2 trên mặt chính blog này, xin cám ơn tác giả!

*
Dưới bài thơ là mùa hè đỏ rực,
Với tím bằng lăng chung thủy với đời.
Thêm cây cầu Thê Húc đỏ tươi,
Tất cả cùng lung linh soi bóng nước.

Mình hiểu bạn, ước gì ta mua được
Tấm vé về thăm cái tuổi học trò...
Cái tuổi hồng đẫm những mộng mơ,
Và đẹp nhất là những năm ở Trỗi.

Thời gian trôi, ta cứ dần thêm tuổi,
Thôi quan rồi, chúng mình lại làm dân.
Với tháng năm sức khỏe yếu dần,
Ngày nào đó lại vào "quan", bạn nhỉ?

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Ngồi Cà phê Hàng Chuối


Gìa rồi lắm ưu tư, hôm trước ngồi cà phê với mấy tên Trỗi ở góc Hàng Chuối tám chuyện trên trời dưới biển. Khu này ngày xưa mình 'hoạt động' ác nên nhiều kỷ niệm, bất chợt cảm xúc viết mấy dòng cùng các bạn nhớ về những góc phố Hà nội xưa, nhất là những ai đã có tuổi thơ cùng khu H.Bà  này.

*
Ngày chớm lạnh ngồi cà fe góc phố 
Bạn bè xưa rôm rả chuyện Đông Tây. 

Đời ngoài kia hối hả những vòng quay 
Ta như nắng- lãng quên chiều u ám! 

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Ngẫm từ một mất mát




*
Những mất mát khiến lòng người lạnh giá
Chợt hiểu ra cuộc sống thật vô thường
Đời sinh tử ngổn ngang như giấc mộng
Đau đớn, buồn vui - nhoáng cái hết vấn vương!


Yêu gét, thân sơ, tranh đấu khắp tứ phương,
ngu ngốc, thông minh, giàu nghèo rồi cũng thế!
Thương yêu đi nếu ta còn có thể
Hơn thua một tiếng gà đâu làm được bình minh!


Một chén rượu say- buông xuống để giật mình
Một phút cháy lửa lòng thôi ghìm lại
Để cho trái tim già nhẹ nhàng trôi đi mãi
trong nhịp đập không gian đầy nhân ái bao dung.


10-2012

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Đêm qua Bác mất ngủ



Anh Đảng viên thức dậy
Thấy trời khuy lắm rồi
 mà sao Bác vẫn ngồi
Lặng yên, tay chẻ củi

Anh Đảng viên bèn hỏi
giọng xúc động bồi hồi
'Đã có điều hòa rồi
Chẻ làm chi rứa Bác ?"

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Hà Nôi có góc phố!

Hà Nội, bắt cá tại  cao ốc KengNam

*
Hà nội có góc phố
Nước lên, ngập ngang đầu
Hà nội có góc phố
Tan ca người chen nhau


Hà nội có góc phố
Chợ cóc chiếm vỉa hè
Hà nội cho tôi yêu
Phố phường đầy phân chó
Hà nội cho tôi thương
Mỏng tang manh áo chip
Em tôi phanh trên đường!


Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Leng keng - Hà Nội

Bắc Hải có nhã ý mời các bạn nghe bài hát có tựa đề:  Leng keng 

LENG KENG
Nhạc và lời Trần Bắc Hải

Vội vàng nằm mơ trên phố thấy con tàu điện xưa
Lơ mơ hình như tôi thấy đang đi về Bờ Hồ
Cùng với một đám nhóc con nhảy lên bám theo đuôi tàu
Cười reo chẳng mất vé mua được được diễu phố ra Bờ Hồ...

Leng ca leng keng ơi
Phút chốc tôi thức dậy với tôi
Leng ca leng keng rồi
Leng ca leng keng hoài trong người

Leng ca leng keng ơi
Sao mai không thức dậy với tôi?
Tóc trắng mãi nhớ người
Năm xưa ra đi rồi
Tóc còn xanh...









Ký ức Tầu Điện - Hà Nội
Ngày 13 tháng 9 năm 1900 tuyến đường tàu điện đầu tiên Bờ Hồ - Thuỵ Khuê đưa vào vận hành thử. Chợ Đồng Xuân đông hẳn lên và suốt ngày nhộn nhịp. Sang năm 1901 có thêm đường Bờ Hồ - Thái Hà ấp, lúc đó đường tàu chạy dọc Hàng Bông sang Cửa Nam, theo đường Sinh Từ (nay là Nguyễn Khuyến) rẽ sang trước mặt Văn Miếu rồi ra đường Hàng Bột (nay là Tôn Đức Thắng). Hai năm sau mới bỏ đoạn Cửa Nam -- Sinh Từ - Văn Miếu mà cho tàu chạy theo phố Hàng Đẫy (nay là Nguyễn Thái Học) tới lưng Văn Miếu thì rẽ sang Hàng Bột.

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

Tặng các bạn Khóa 5 ( Bùi Chương )

 ( Mâm Xôi có tự bao giờ
                          Để khi đói bụng, trẻ thơ ấm lòng)                        

Qua Thái Nguyên đến Đại Từ.
Xôn xao suối nhỏ vi vu gió ngàn.
Trưa hè vang tiếng ve ran.
Lang thang bầy trẻ dọc ngang núi  đồi.
Đói lòng vặt quả mâm xôi.
Măng giang sắn luộc một thời khó  quên.
Đạn bom giặc Mỹ vang rền.
Say sưa ta vẫn học bên miệng hầm.
Thoảng khi cha mẹ về thăm.
Một phần quà bỗng hóa trăm phần quà.
Đêm đông gió lạnh thịt da.
Ổ rơm vợi nỗi nhớ nhà trẻ thơ
                . . .
Tóc hoa râm tự bao giờ.
Trong tim còn mãi tuổi thơ Đại Từ !
                                                                                         

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Chương trình văn nghệ đầu tuần: Thơ! thơ! thơ

Mời các bạn đọc Thơ, chúc một ngày đầu tuần vui vẻ.

"....Một biến cố lớn trong đời đã khiến một chàng trai vừa qua tuổi mười bảy trở thành quân nhân, những năm tháng chiến tranh, gian khổ, thiếu thốn tưởng như khiến cho tôi- chàng trai ấy, bị mài mòn trong xơ cứng. Vấp váp đầu đời, tâm hồn bị thiêu cháy trong lửa đạn, chừng đó đã quá đủ để một người nhạy cảm trở thành chai sạn.
 Một ngày, sự phiêu bạt đời lính đưa bước chân lẻ loi của tôi về vùng trung du cằn cỗi ấy, vượt qua khu rừng âm u mà phía sau nó là một không gian u tối, chứa đầy tội lỗi. Đường tìm về đơn vị trải trước mắt tôi một vùng đồi hoang vắng cằn khô trong nắng thu tàn. Tất cả chìm trong hoang vắng dữ dội, hoang vắng và hoang vắng, không một bóng người, không một mái tranh, tất cả có vẻ chìm khuất sau những lượn sóng của dãy đồi mọc đầy hoa sim dại và cây cỏ may. Tôi bước đi vô định trong một nỗi cô đơn thấm đẫm trong mỗi tế bào cơ thể, trước mắt tôi là bóng tối, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, với một nỗi buồn mênh mông.
 Đột nhiên, trước mặt tôi xuất hiện một cô gái. Tôi không thể tin vào mắt mình, bởi nàng hiện ra quá thực sau một tán cây rực sắc tím hoa sim. Cô gái rảo bước trên con đường mòn về phía tôi, chiếc nón nghiêng nghiêng che ánh nắng chiều làm khuôn mặt nàng như được bao bọc trong một vầng sáng trắng, làm tôn thêm vẻ đẹp thơ ngây của người thôn nữ. Làn da trắng, vài sợi tóc mai phất phơ bay trong gió, khuôn mặt ngượng ngùng khi bất chợt gặp một chàng trai lạ. Nàng bẽn lẽn chào, rất nhẹ, như gió thoảng, còn tôi đứng như một kẻ ngớ ngẩn bên con đường mòn, dẫu rất muốn nói một điều gì đó nhưng miệng chỉ ú ớ không nói được câu gì ra hồn.
 Trong lòng tôi đột nhiên trào dâng một tình cảm khó nói được thành lời, đó là lần đầu tiên tôi thấy xúc động lạ trước một người con gái. Rất khó hiểu, bởi còn đọng lại trong tôi là một nỗi nhớ day dứt, một sự hối tiếc hay một sự trách móc vu vơ, bởi tôi đã đành lòng để nàng bước đi, mà trước mắt là con đường vắng vẻ đến rợn người, nàng sẽ đi đâu, về đâu, trong chiều tàn nắng ấy? Tại sao tôi không mời cô gái dừng chân, chuyện trò, ít nhất là để được ngắm thêm dung nhan của nàng, cái điều mà tôi đang ấp ủ trong lòng, với một sự thuần khiết lớn nhất có thể của một người lính trẻ, và điều cuối cùng là làm một anh chàng Lục Vân Tiên hào hiệp, đưa em về đến nơi an toàn hơn trong màn đêm sắp buông xuống ấy.
 Những suy tư của tôi dừng lại khi bóng hình người con gái ấy đột nhiên biến mất về phía một khu đầm nước, mà do ráng chiều phản chiếu nên tôi không nhìn thấy, có thể ở đó là nơi nàng đến, và tôi yên tâm bước đi trong một tình cảm còn kéo dài đến vài chục sau, để sự nuối tiếc biến thành bài thơ này, như một kỷ niệm thời trai trẻ đã quá xa xôi, nhưng cái đẹp thì sẽ gần mãi, gần mãi, cho lòng ta lắng dịu- trước hỗn mang sự đời."

*

Anh hằng mơ, một lần thôi, tìm lại
Dải đồi hoang, biêng biếc sắc sim mua.
Nơi có một ngày, chống chếnh buổi chớm thu
bất chợt gặp em,
đường ngập nắng,
nhuộm má em, bừng đỏ.
Anh ngẩn ngơ: sao chiều vi vút gió
quá nhiều, quá nhiều, cho những sợi tóc em bay
Sơn nữ ơi!
Anh đã đi tìm
suốt cả một đời trai
Chỉ để gặp lại thoáng em- một chiều tàn nắng ấy.
Một chiều hoàng hôn – một chiều hoang dại.
Một chiều trung du, con đường nhỏ quanh co.
Sao em một mình, chiều muộn, đường xa.
Để kỉ niệm vỡ òa- đêm rực đèn đô thị
Để tiếc nuối đến từng chiều mộng mị

Lặng lẽ, lặng lẽ đi tìm, ngày ấy, trung du...


(Đăng lại từ Blog TQtrung)

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Ngày xuân, Rượu, Hoa, và Thơ.

Anh Ngô thế Vinh k5 dù bận việc nhà riêng, vẫn không quên nhắc anh em nhà Trỗi về thơ.
Nhân dịp Xuân về, Tết đến mời anh em cùng đọc những bài thơ Tết, thơ Xuân của Thầy Nguyễn Phong





Tết thời bao cấp

Nhà năm người năm phiếu
Cả ngày lo xếp hàng
Hai tay xách, nách mang
Rộn ràng vui như Tết.

Cả đêm vợ chồng thức
Ngồi canh nồi bánh chưng
Bếp lửa hồng đỏ rực
Phòng ấm cúng tưng bừng.

Sáng ba mươi thong thả
Rong chơi lên Hàng Mã
Dạo xem chợ hoa xuân
Phố phường nhộn nhịp quá.

Lựa mua một cành đào
Hoa nở đẹp làm sao
Đem về nhà cắm lọ
Thế là xuân đã vào.

Tối ở trong Thành trực
Một mình nằm thao thức
Lắng nghe tiếng pháo ran
Xuân về lòng rạo rực.

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Thầy Phong và những vần thơ.

Ngô Thế Vinh - đương kim BLL trường và k5, rất tâm đắc với những tâm huyết của thầy giáo mình. Bạn đã chép lại những áng thơ hay của thầy và giới thiệu với chúng ta. Xin mời ACE trường Trỗi cùng thưởng thức.
(Bạn Ngô Văn Cửu rinh cả tập thơ của thầy về nhà, rồi im lặng không biết đến bao giờ.
Hai tên họ Ngô, hai bản sắc khác biệt,  thôi vẫn còn may là đã có Ngô Vinh )


Những bài thơ của Thầy Nguyễn Phong.
Đến dự buổi gặp mặt truyền thống k5 Nguyễn Văn Trỗi ngày 24/12/2011 tại 23 Nguyễn Đình Chiểu HN, Thầy Nguyễn Phong đã tặng anh em K5 một số bài thơ, BTk5 New xin đăng trước ba bài mà Thế Vinh sưu tập được để mọi người thưởng lãm.


***
  

 Hồ Gươm đêm giao thừa

Hồ Gươm rạo rực đón Xuân này
Cờ xí đèn màu khắp đó đây
Lấp lánh Ngọc Sơn in đáy nước
Mờ mờ Tháp Bút vẽ chân mây
Tay cầm tay dắt, người đông nghịt
Xe ngược xe xuôi, phố chật đầy
Bỗng nổ đì đùng,rồi tỏa sáng 
Nền trời rực rỡ sắc hoa bay.
                           
                                     Giao thừa kỷ Mão