1.
![]()
Robert Peraza, người đã mất đứa con trai Robert David Peraza trong vụ khủng bố 11/9, phút giây lặng yên nơi ghi tên con trai của ông tại Đài tưởng niệm vụ khủng bố 11/9.
(Getty Images / Justin Lane)
2.
![]()
Xoáy nước hình thành ngoài khơi bờ biển Nhật Bản sau khi sóng thần ngày11 tháng 3.
(Reuters / Kyodo )
3.
![]()
Du thuyền Hama Yuri đã bị sóng thần đánh từ 1300 feet từ bờ biển và bằng cách nào đó đã yên vị trên nóc ngôi nhà trong thảm họa sóng thần ở Nhật Bản.
4.
![]()
Các thành viên của nhóm an ninh quốc gia nhận được một thông tin cập nhật về nhiệm vụ chống lại trùm khủng bố Osamabin Laden trong Phòng Tình hình của Nhà Trắng vào ngày 01 Tháng Năm.
(Reuters / HANDOUT)
Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011
Những hình ảnh thời sự ấn tượng nhất năm 2011
Da màu
Anh Kiến Quốc bên trang Báo liếp k5 có nhặt được một bạn châu Phi, bạn này có nhận xét rất thú vị về màu da, suy ngẫm ra, đúng là bạn nhỏ này giỏi.
Khi tôi sinh ra da đã là màu đen
Khi tôi lớn lên - đen
Khi chạy nhảy dưới ánh nắng mặt trời - đen
Khi tôi hoảng sơ - màu đen
Khi ốm - cũng đen
Và khi chết - da tôi vẫn màu đen.
Còn anh là 1 gã da trắng
Khi anh sinh ra có màu hồng
Khi anh lớn lên - màu trắng
Duới ánh mặt trời - da anh màu đỏ
Khi lạnh quá - anh màu xanh trời
Khi anh hoảng sợ - màu vàng
Khi ốm thì màu xanh lè
Và khi chết, anh có màu xám
... Vậy vì sao anh bảo tôi là da màu ???
Đố bạn nào trả lời được câu hỏi trên ?
nếu được, xin mời gặp anh KQ để nhận phần thưởng là một chuyến đi săn Tê Giác 2 sừng ở châu Phi.
Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011
Chín bỏ làm mười
Trần Chiến
Quán Lê Thạch không nổi tiếng, dân nhậu chả mấy người đến nhâm nhi, chỉ được cái tiện cho khách ở xa về vì ngay Bờ Hồ và cũng tươm tất. Tối ấy lại có gió, chưa phải heo may nhưng đủ man mát để người phương Nam ra suýt soa thú vị. Thú vị nữa là ngồi ngoài trời rất thoáng, đèn sáng vừa đủ, tiếng ồn ngoài hồ lọt đến không chát chúa, cho câu chuyện chậm rãi rơi từng giọt.
Tuần đầu là chả rươi. Tháng chín đôi mươi tháng mười mồng năm, chả rươi có vỏ quýt, hơi nhiều bột một tý, nhưng ra ngoài ăn thế là được rồi. Sự bực mình đến từ đĩa thịt luộc. Không được “ba chỉ” lắm. Khế không chua, thiếu gừng, hành sống. “Mắm tép đâu cháu?”. “Chú đợi chút ạ”. Điệp khúc ấy kéo dài nửa tiếng rồi kết thúc bằng câu “Nhà hàng không có mắm tép, các chú ăn tạm nước mắm hay muối chanh ớt”.
- Nhưng chú gọi thịt luộc mắm tép cơ mà, tôi bắt đầu cáu. Không có mắm tép sao không bảo từ đầu, bắt phải đợi. Thế là không thật thà đâu. Chú giả đĩa thịt đây.
- Nhưng các chú động đũa vào rồi.
- Chú mới nếm miếng khế, cháu cứ trừ tiền đi.
Cháu phục vụ nhẫn nhịn trước ông khách khó tính, mang thịt luộc đi. Bạn tôi nhìn theo, bảo: “Ông cứ yên tâm, tý nữa thế nào cũng có tiền món “khế” tính vào rượu mình mang theo. Thôi, đêm đẹp thế này, chín bỏ làm mười đi”.
Ngừng một lát, khách miền Nam thêm câu: “Hà Nội giờ thế đấy. Mà ngay Bờ Hồ…”
Nhân 110 năm sinh Trần Huy Liệu: Cảm tính bổ sung
Tác giả Trần Chiến(!) Có mấy bài viết gửi treo trên Viet Studies của Trần Hữu Dũng. Chả biết mô tê ất giáp gì, tháo đem về đây nhờ anh chị em đọc chơi!!!
Trần Chiến
Trần Chiến
Về phương diện nhà thơ, ông là người sung mãn tình cảm, "chỉ hộc ra thơ" hay vẫn chỉ là anh nói chí? Về phương diện chính trị, ông bồng bột nông cạn hay là nhìn thấy nhiều vấn đề quá sớm? Về sử học, ông có đóng góp gì về phương pháp, hay chỉ là người tập hợp tư liệu đơn thuần? Về phương diện người tình, ông có là một kẻ phiêu lưu, "đi không đến nơi về không đến chốn", chẳng thể đem lại hạnh phúc cho người mình yêu không? Tất cả những câu hỏi đó khó bề giải quyết cặn kẽ, nếu không thấy cái ý nghĩa chủ yếu, nét trội bật nhất trong con người Trần Huy Liệu, rằng đó là một con-người-tìm-kiếm.
Quả là ông luôn phải đi tìm một cái gì đó trong cuộc sống 68 năm căng thẳng của mình. Những cuộc tìm đó, khi thì do bản năng ưa thích, nhạy bén với cái mới, khó thỏa mãn để chấp nhận thực tại của mình, khi lại bất đắc dĩ, bị hoàn cảnh bó buộc, đã đem lại sự thăng trầm, khổ đau và hạnh phúc cho ông. Từ một cậu bé toét mắt ở quê Vụ Bản khổ luyện chữ Nho, ông lớn vụt lên, trở thành nhà báo có cỡ ở đất Nam Kỳ thuộc Pháp. Từ ông bộ trưởng nổi tiếng của chính phủ lâm thời hỗn độn, ông mất dần quyền chức, để đến cuối cuộc kháng chiến chín năm trở thành người gây dựng một nền sử học mới. Kể thì vất vả thật, so với nhiều bạn cách mạng đồng thời và hậu duệ đang trở thành người nắm vận mệnh đất nước, bởi vì cao niên rồi mà ông còn như trắng tay, phải làm lại từ đầu ở rất nhiều phương diện chính yếu của cuộc đời như nghề nghiệp, gia đình, cuộc sống tình cảm, sự nhìn nhận đồng chí, dân tộc. Nhưng chắc chắn là nếu phải sống lại một lần thứ hai quãng thời gian đã sống, cái con người lỡ dở, đốn ngộ muộn màng ấy khó bề chọn được cho mình một số phận yên ấm, đỡ căng thẳng hơn.
Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011
Nhà thơ Xuân Sách và ký ức về "Chân dung nhà văn"
Bên UT đang có bài viết về "chân dung nhà văn" của nhà thơ quân đội Xuân Sách. Xem thêm bài này để biết thêm về một khía cạnh khác trong suy nghĩ của ông qua buổi trò chuyện với nhà thơ Lê thiếu Nhơn.
"Nhà thơ Xuân Sách vừa qua đời lúc 23h55’ ngày 2/6* tại Bệnh viện Thanh Nhàn – Hà Nội sau một thời gian bệnh nặng. Nhắc đến Xuân Sách, bạn đọc không những nhớ ngay tác phẩm “Đội du kích thiếu niên Đình Bảng” và lời ca “Đường chúng ta đi”, mà còn trầm trồ tập thơ “Chân dung nhà văn”. Vĩnh biệt nhà thơ Xuân Sách, Vietimes xin giới thiệu cuộc trò chuyện giữa nhà thơ Xuân Sách và nhà thơ Lê Thiếu Nhơn về tập thơ “Chân dung nhà văn” nổi tiếng
| |
Người Việt đã có thói quen “đẹp khoe xấu che”. Không những bản thân cố tình giấu diếm cái xấu của mình, mà hễ ai nhắc đến cái xấu của mình thì đâm ra thù hận. Vẫn biết “nhân vô thập toàn”, nhưng nói những cái không mấy tốt đẹp của người khác cũng nguy hiểm lắm đấy! Trông thấy Trung Quốc có cuốn “Người Trung Hoa xấu xí”, giáo sư Trần Quốc Vượng lúc sinh thời cũng rất hăm hở với dự định làm một tác phẩm tương tự cho người Việt. Rất tiếc, khi giáo sư Trần Quốc Vượng về với ông bà mà vẫn chưa được thấy “Người Việt xấu xí” hiện diện trong đời sống chúng ta. Cũng xuất phát từ quan niệm ấy, nhà phê bình Vương Trí Nhàn bắt tay thực hiện “Thói hư tật xấu của người Việt”. Thế nhưng, nhà phê bình Vương Trí Nhàn có nhiều kẻ ghét rồi, nên ông cẩn thận tuyệt đối, chỉ gom nhặt những ý kiến của các bậc tiền bối từ trong sách báo cũ và trình làng cái tập hợp mang tính “người xưa cảnh tỉnh” để tránh những rắc rối không cần thiết
Cách làm của ông Vương Trí Nhàn cũng hay, nhưng chưa phải độc đáo và quyết liệt lắm, nếu so với tập thơ “Chân dung nhà văn” của nhà thơ Xuân Sách. Có thể nói, “Chân dung nhà văn” là tác phẩm duy nhất trong nền văn học Việt Nam in với chữ viết của tác giả. “Chân dung nhà văn” xôn xao cả giới cầm bút và nảy sinh không ít hệ lụy cho nhà thơ Xuân Sách. May mắn thay, không có oan án viết lách nào xảy ra.
Nhà thơ Xuân Sách là tác giả phần lời của bài hát “Đường chúng ta đi”, khúc tráng ca tiêu biểu nhất của âm nhạc cách mạng, nên không ai nghi ngờ tài năng hay phẩm chất của ông. Những năm gian khó nhất ở miền Bắc, Xuân Sách đã bạo gan làm thơ vịnh… đồng nghiệp. Sau một thời gian dài đi xuất bản miệng khắp nơi, “Chân dung nhà văn” mới được Nhà xuất bản Văn Học ấn hành một cách ngoạn mục.
Nhà thơ Xuân Sách kể: “Năm 1992, tớ mời nhà thơ Lữ Huy Nguyên từ Hà Nội vào Vũng Tàu chơi. Hai thằng kéo nhau ra bãi biển ngồi, tớ đọc cho cậu ấy nghe suốt một đêm, rồi hỏi: “Ngài Giám đốc Nhà xuất bản Văn Học cảm thấy có in được không?”. Lữ Huy Nguyện im lặng. Không ngờ cái đêm trình duyệt thành công, sáng hôm sau Lữ Huy Nguyên ký đưa luôn cho tớ giấy phép xuất bản. Để tránh rắc rối, tớ chép tay thật đẹp, thật rõ và mang thẳng vào nhà in! Ly kỳ không? Tuyệt không?”
Nhà thơ Xuân Sách quê ở Thanh Hóa. Tôi đã vài dịp đến mảnh đất và lắng nghe được nhiều sự trào lộng từ những người dân lam lũ chân lấm tay bùn. Tôi còn nhớ tôi cười đau cả ruột khi nghe một lão nông ở Nông Cống đọc một bài vè rất dài, trong đó có những câu như “Chăn nuôi hiện đại là nuôi lợn thả rong. Làng xóm tiêu điều chính là nông thôn đổi mới”. Cũng may, đất nước ta đã vượt qua nhiều sự đói nghèo và lạc hậu, nếu không những câu vè tếu táo như vậy thoát ra từ cái cổ nào thì sẽ bị quăng cho cái thòng thọng mang tên “phản động”.
Hành trình nhà thơ Xuân Sách đi tìm “Chân dung nhà văn”, tôi nghĩ chắc cũng thẩm thấu ít nhiều những câu vè thông minh, hóm hỉnh và can trường như vậy. Lần nào nhắc chuyện in “Chân dung nhà văn”, nhà thơ Xuân Sách cũng cười rất nhộn. Tôi đã đọc “Chân dung nhà văn” nhiều lần, càng đọc càng thấy nể. Tinh tế lắm, sắc sảo lắm và dũng cảm lắm. Viết về TH “nhà càng lộng gió thơ càng nhạt” thì đau xót quá. Viết về CH “cái ghế quan trường giết chết thơ” thì nghiệt ngã quá. Viết về HC “đừng nên xấu hổ khi nói dối/ trời mỗi ngày lại sáng cho sao đâu” thì chua chát quá. Viết về GN “Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm/ Có những ngày trốn học bị đòn roi/ Nay yêu quê hương vì có ô che nắng/ Có ghế ngồi viết những điệu thơ vui” thì cay đắng quá… Hầu hết những chấm phá trong “Chân dung nhà văn” đọc là nhận ra ai ngay, nhưng cũng có bài viết về XT hơi mờ nhạt, tôi phải dò hỏi chính Xuân Sách mới biết. Tuy nhiên, nói dọc nói ngang thế nào thì muốn có “Chân dung nhà văn” thứ hai cũng không dễ.
|
Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011
Tìm hiểu kiến thức quân sự: Su-27 và Su-30 trong Không quân Việt Nam
VietnamDefence - Các nhà phân tích nước ngoài dự báo Việt Nam sắp có trung đoàn không quân tiêm kích thứ ba trang bị Su-27/30.
| SU 27 UB của không quân VN |
Có thể phỏng đoán rằng, chương trình hiện đại hóa quân sự của Việt Nam bắt nguồn từ nhiệm vụ cân bằng với hoạt động xây dựng quân đội Trung Quốc, hơn nữa giữa Việt Nam và Trung Quốc tồn tại tranh chấp biên giới lâu dài mà mới đây lại được bổ sung thêm tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông.
Vào năm 1992, không quân Trung Quốc đã nhận được toàn bộ 26 tiêm kích Su-27SK/UBK mà họ đặt hàng một năm trước đó. Hợp đồng này rung lên hồi chuông cảnh báo đối với ban lãnh đạo Việt Nam, kết quả là hai năm sau, Việt Nam đã ký với công ty xuất khẩu vũ khí chính thức của Nga Rosvooruzhenie một hợp đồng trị giá 200 triệu USD mua 5 chiếc Su-27SK và 1 Su-27UBK.
Những máy bay này là các tiêm kích đa năng đầu tiên của Không quân Nhân dân Việt Nam. Trong giá trị hợp đồng bao gồm cả việc đào tạo phi công và nhân viên mặt đất của Việt Nam tại Nga.
Hai chiếc Su-27 đầu tiên Việt Nam nhận được vào tháng 5.1995, số còn lại được chuyển tới Việt Nam vào cuối năm 1996. Tất cả số máy bay này được biên chế cho Trung đoàn không quân tiêm kích 937 (Đoàn Hậu Giang), đơn vị này được thành lập ngày 30.5.1975, tức là một tháng sau khi kết thúc cuộc chiến tranh chống Mỹ ở Việt Nam. Trung đoàn đóng tại sân bay Phan Rang.
Tháng 12.1996, 6 chiếc Su-27 đầu tiên được bổ sung thêm một lô mới gồm 2 Su-27SK và 4 Su-27UBK. Lực lượng máy bay mới đã củng cố khả năng phòng thủ trước 22 Su-27SK/UBK mà Trung Quốc nhận được không lâu trước đó, trong cùng năm.
Vào năm 1992, không quân Trung Quốc đã nhận được toàn bộ 26 tiêm kích Su-27SK/UBK mà họ đặt hàng một năm trước đó. Hợp đồng này rung lên hồi chuông cảnh báo đối với ban lãnh đạo Việt Nam, kết quả là hai năm sau, Việt Nam đã ký với công ty xuất khẩu vũ khí chính thức của Nga Rosvooruzhenie một hợp đồng trị giá 200 triệu USD mua 5 chiếc Su-27SK và 1 Su-27UBK.
Những máy bay này là các tiêm kích đa năng đầu tiên của Không quân Nhân dân Việt Nam. Trong giá trị hợp đồng bao gồm cả việc đào tạo phi công và nhân viên mặt đất của Việt Nam tại Nga.
Hai chiếc Su-27 đầu tiên Việt Nam nhận được vào tháng 5.1995, số còn lại được chuyển tới Việt Nam vào cuối năm 1996. Tất cả số máy bay này được biên chế cho Trung đoàn không quân tiêm kích 937 (Đoàn Hậu Giang), đơn vị này được thành lập ngày 30.5.1975, tức là một tháng sau khi kết thúc cuộc chiến tranh chống Mỹ ở Việt Nam. Trung đoàn đóng tại sân bay Phan Rang.
Tháng 12.1996, 6 chiếc Su-27 đầu tiên được bổ sung thêm một lô mới gồm 2 Su-27SK và 4 Su-27UBK. Lực lượng máy bay mới đã củng cố khả năng phòng thủ trước 22 Su-27SK/UBK mà Trung Quốc nhận được không lâu trước đó, trong cùng năm.
Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011
Nhớ về hiệp hoà, bắc giang.
Hôm về thăm lại cơ sở trại Hoè, nơi quân ta lần đầu nếm mùi xa nhà và sinh hoạt kiểu nhà binh.
Hôm đó quân ta được trưởng thôn là anh chuẩn, cùng bí thi Hưng rất nhiệt tình dẫn đi thăm lại chốn xưa, nếu không chả biết đường nào mà chui ra chui vào vì nó khác xưa nhiều lắm, không như ở doanh trại Hưng Hoá còn y trang.
Anh Hưng rất muốn làm sao phát triển được công ăn việc làm cho nhân dân của trại Hoè.
Hôm nay tôi muốn qua Blog này, mời anh Hưng tìm hiểu và làm việc với các nhân vật sau đây xem có cải thiện được chút nào chăng. Bạn Trỗi nào có việc gì hay xin cùng các anh ở trại hoè cùng phát triển nhé!
anh Hưng liên hệ với cơ sở này để bàn phát triển mối làm ăn cho anh chị em ở thôn mình:
Liên minh HTX Việt Nam tỉnh Bắc Giang
Địa chỉ: Đường Vương Văn Trà, phường trần Phú, TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang.
Gặp anh: Chủ tịch liên minh Nguyễn Quang Đạo, số đt: 0982.811.414
PCT: Nguyễn Văn Châm, sđt: 0913.257.589
Anh Hưng trao đổi công việc với các anh này ở liên minh (LM), các anh đó sẽ nêu khả năng muốn phát triển thì cơ sở thôn Trại Hoè phải mở rộng các cơ sở sẵn có, tập hợp lại tạo HTX về chăn nuôi hay sản xuất, làm thành viên của LM rồi sau đó mới được liên kết làm gì đó, hoặc được vay vốn sản xuất,,,
Dưới trung ương ở HN sẽ căn cứ vào LM ở Bắc Giang mà kiểm tra và liên kết theo ngành dọc (tất nhiên có ưu tiên). Mọi việc sẽ có chỉ đạo từ TƯ, anh Hưng cứ thế mà triển khai.
Sẽ liên hệ thường xuyên hơn, Thắng: 0913.530.929 /
Chúc anh thành công!
Hôm đó quân ta được trưởng thôn là anh chuẩn, cùng bí thi Hưng rất nhiệt tình dẫn đi thăm lại chốn xưa, nếu không chả biết đường nào mà chui ra chui vào vì nó khác xưa nhiều lắm, không như ở doanh trại Hưng Hoá còn y trang.
Anh Hưng rất muốn làm sao phát triển được công ăn việc làm cho nhân dân của trại Hoè.
Hôm nay tôi muốn qua Blog này, mời anh Hưng tìm hiểu và làm việc với các nhân vật sau đây xem có cải thiện được chút nào chăng. Bạn Trỗi nào có việc gì hay xin cùng các anh ở trại hoè cùng phát triển nhé!
anh Hưng liên hệ với cơ sở này để bàn phát triển mối làm ăn cho anh chị em ở thôn mình:
Liên minh HTX Việt Nam tỉnh Bắc Giang
Địa chỉ: Đường Vương Văn Trà, phường trần Phú, TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang.
Gặp anh: Chủ tịch liên minh Nguyễn Quang Đạo, số đt: 0982.811.414
PCT: Nguyễn Văn Châm, sđt: 0913.257.589
Anh Hưng trao đổi công việc với các anh này ở liên minh (LM), các anh đó sẽ nêu khả năng muốn phát triển thì cơ sở thôn Trại Hoè phải mở rộng các cơ sở sẵn có, tập hợp lại tạo HTX về chăn nuôi hay sản xuất, làm thành viên của LM rồi sau đó mới được liên kết làm gì đó, hoặc được vay vốn sản xuất,,,
Dưới trung ương ở HN sẽ căn cứ vào LM ở Bắc Giang mà kiểm tra và liên kết theo ngành dọc (tất nhiên có ưu tiên). Mọi việc sẽ có chỉ đạo từ TƯ, anh Hưng cứ thế mà triển khai.
Sẽ liên hệ thường xuyên hơn, Thắng: 0913.530.929 /
Chúc anh thành công!
Cơ sở chăn nuôi rất tuyệt vời bên sát bờ mương trại Hoè chúng ta vẫn tắm khi xưa 1965.
Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011
Một kỷ niệm
![]() |
| Phó tổng Ba son tương lai |
Mấy chục năm không gặp, mình đi lính, nó cũng đi lính rồi đi học. Khi mình vô Sè gòong thì Đông Nhân đã mần chức gì to lắm ở quân cảng Ba son, tình cũ nghĩa xưa muốn tìm lại, gặp nhau tý cho nó tình cảm, alo rồi ĐN đón mình và KN về nhà chơi, đãi nhậu hải sản, về nhà nó thấy cái nhà mấy tầng to vật, oto trùm bạt chưa thèm đi, mình lác cả mắt, nể thằng bạn quá mà chả dám khen! hehehe!
Hôm nay ngồi lục tủ, bất chợt tìm được cái ảnh chụp hôm đó làm kỷ niệm. Nhờ qua blog, gửi lên đây để cùng ĐN nhớ lại một kỷ niệm, anh em Trỗi gặp nhau, dù ở đâu và lúc nào cũng vui, và tràn đầy tình nghĩa.
Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011
Hoan hô bạn tôi, K9 vào mạng.
Mời bạn Lê Đăng Lân, cựu hs trường văn hoá Lạng Sơn vào mạng Blog của dân trường Trỗi chúng tôi, có nhiều thông tin hay, rất bổ ích và lý thú.
Bạn vào mạng rồi, xem các tiêu đề, chỗ nào có mục "Đọc tiếp", hay "Mời xem," "mời đọc tiếp", bạn nhấp chuột vào đấy để xem tiếp.
Nếu xem các bài trong tháng T11, 10 , 9 hay trước nữa, bạn nhấp chuột vào mục bên cột phải.
trong mỗi bài, đều có thể có các bạn nhận xét, muốn xem, bạn cũng nhấp chuột vào mục Nhận xét, vậy là thoải mái xem các lời bình của các bạn. Các Blog trên đều là của dân trường Trỗi mà bạn đã biết, mong thông tin sớm nhất của bạn.
Bạn vào mạng rồi, xem các tiêu đề, chỗ nào có mục "Đọc tiếp", hay "Mời xem," "mời đọc tiếp", bạn nhấp chuột vào đấy để xem tiếp.
Nếu xem các bài trong tháng T11, 10 , 9 hay trước nữa, bạn nhấp chuột vào mục bên cột phải.
trong mỗi bài, đều có thể có các bạn nhận xét, muốn xem, bạn cũng nhấp chuột vào mục Nhận xét, vậy là thoải mái xem các lời bình của các bạn. Các Blog trên đều là của dân trường Trỗi mà bạn đã biết, mong thông tin sớm nhất của bạn.
Giết người, phanh thây, nấu chín - và bây giờ vẫn tự do!
"Đó là câu chuyện rùng rợn nhất, tàn độc nhất, khó hình dung nhất mà tôi từng biết trong suốt mười mấy năm làm báo, ba mấy năm làm người, đã đi khắp dải đất Việt Nam này. "( Lời tác giả )
Kẻ thủ ác Hà Văn Pẩu trước toà nói năng rất rành rọt, không có biểu hiện gì của việc bị tâm thầnCháu bé Hoàng Thị Duyên - sinh năm 2002 - đã bị tên Hà Văn Pẩu chém chết, phanh thây, nấu chín và... Lực lượng công an vào xã Đồng Giáp, huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn truy bắt Pẩu, họ thu được tang vật rùng rợn là những phần thi thể của bé Duyên. Tang vật của tên đồ tể kinh hoàng nhất được cơ quan điều tra thu giữ gồm "đủ bộ": 1 dao cán gỗ, 1 dao quắm, 1 cuốc, nồi, xô nhựa, vỏ phích, thớt gỗ... và 1 chiếc đĩa sứ to!
Tôi ngược dòng sông Kỳ Cùng, ngược rừng lên Đồng Giáp mà vẫn văng vẳng lời trăn trở của đại tá Trần Đăng Yến - Giám đốc Công an tỉnh Lạng Sơn: Chuyện quá rùng rợn, Pẩu là người tâm thần, không có gì đảm bảo được rằng, sau thời gian bắt buộc đi chữa bệnh, thả về bản, Pẩu sẽ không tiếp tục... giết người dã man? Thực tế, việc để người tâm thần sống trong cộng đồng mà không được giám sát, quản lý, chữa bệnh đầy đủ là quá sức nguy hiểm.
Kinh hoàng và rất... kinh hoàng!
Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011
Nhà giàn có giàn mồng tơi

Hơn 22 năm qua kể từ ngày thành lập - ngày 5/7/1989, Nhà giàn DK1 tồn tại, hiên ngang giữa Biển Đông như một bằng chứng lịch sử về ý chí kiên cường bám trụ, quyết tâm giữ biển và sự thầm lặng cống hiến, hy sinh quên mình của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ. 15 Nhà giàn DK1 vững vàng trên thềm lục địa Tổ quốc giữa ngàn khơi trong suốt 22 năm qua, không chỉ khẳng định nơi ấy là cột mốc chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam, mà còn khẳng định sức kiên cường trụ vững, làm chủ cuộc sống, quyết tâm giữ biển đến cùng của chiến sĩ nhà giàn, dù đó là nơi khó khăn gian khổ nhất.
(Mai Thắng, “Những người giữ chủ quyền Tổ Quốc trên biển”,
Mặc dù là nơi khó khăn gian khổ nhất trong tất cả những vị trí mà chiến sĩ Hải Quân ta bám trụ, ngày nay nhà giàn đã có màu xanh. Đoạn sau đây của Mai Thắng viết về chiến sĩ Nguyễn Văn Giáp và giàn mồng tơi của anh.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Giáp, quê ở Quảng Xương, Thanh Hóa khoe với tôi bài thơ “Màu tím mồng tơi” mà anh đã gửi cho người vợ thân yêu của mình trước ngày cưới. “Ở nhà giàn có giàn mồng tơi/ gió cuồng phong không làm ướt lá/ bởi lính nhà giàn có màu phép lạ/ che nắng mưa bằng trái tim mình/ anh gửi tặng em màu của đại dương/ thư màu tím thắm tình anh tình biển/ nước ngọt rau xanh ở đây là “ hàng hiếm”/ chỉ đủ nấu canh, cho đỡ khát lòng”. Giáp bảo: “Ngày ấy nếu không có bài thơ lãng mạn này, chưa chắc em đã lấy được cô ấy. Vợ em là cô giáo dạy nhạc, vốn rất yêu thơ. Em sáng tác bài thơ “con cóc” ấy trong mấy đêm liền, ai ngờ cô nàng cũng xiêu lòng trước giàn mồng tơi của em”. Ở nhà giàn DK1, mồng tơi là loại rau dễ trồng nhất. Nhà nào cũng có giàn mồng tơi xanh biếc leo kín lan can. Sau những giờ huấn luyện nhọc nhằn, các chiến sĩ nhà giàn lại ôm đàn ghi ta dưới tán mồng tơi “nghêu ngao”, “mực mồng tơi màu tím, viết thư tình cho em, thương thương màu tím buồn hẹn nhau quán bên đường”. Đó là những phút giây sóng yên biển lặng và yêu đời nhất của các chiến sĩ.
Một đêm tôi đọc được những giòng thơ của Giáp trên mạng và mang chúng vào giấc ngủ. Sáng dậy lẩm nhẩm trên đường đi làm, rồi giai điệu bỗng vang lên. Đến cơ quan thì việc đầu tiên là chạy vào phòng vệ sinh đóng kín cửa lại rồi thu âm vào điện thoại cho khỏi quên. Tối hôm đó ráng về sớm, hoàn thành bản nhạc và hát luôn vào máy vi tính. Đã lâu lắm chưa viết một bài nào tốc hành như thế này. Sáng hôm sau gọi điện cho cô em Loan ở SG nhờ truy tìm ra Nguyễn Văn Giáp để gửi tặng em bài hát. Loan cũng là cô em ngày xưa đã giúp tôi tìm ra anh Lê Bá Dương sau khi viết bài “Đò lên Thạch Hãn” ở London.
Vậy là hôm nay tôi được nói chuyện với Giáp qua điện thoại. Nói chuyện với em ở tận nhà giàn mà thấy gần chẳng khác gì với em mình ở ngay Sài Gòn. Em bảo bức hình người lính trẻ được đăng báo đúng là em, nhưng là 5 năm trước đây. Nay em đã có thâm niên nhà giàn 8 tăm. Em bảo nhà giàn bây giờ còn có cả chó, cả gà. Nhưng máy vi tính thì chưa có. Đúng hơn là cũng đã được trang bị một cái nhưng hỏng từ lâu rồi. Con người, mùng tơi, và đến cả chó và gà cũng bám được nhà giàn, nhưng không biết máy tính loại nào mới trụ được trước sóng gió biển mặn.
Nhiều đoàn công tác ra thăm Trường Sa nhưng ít người lên được nhà giàn. Có khi tàu đứng gần đó thôi, nhìn thấy nhau mà không thể cập mạn vì sóng. Ít nhất là hôm nay tôi cũng đã thấy hạnh phúc vì đã được hát cho Giáp nghe bài hát của em qua điện thoại.
Adelaide 26/11/2011
Nhà giàn có giàn mùng tơi
Phong ba chẳng làm rơi lá
Lính ta nhiều phép lạ
Che mùng tơi bằng cả tim mình
Nhà giàn anh gửi về em
Thương yêu lá thư màu tím
Sắt son tình lính biển
Yêu là dâng hiến trọn con tim
Nhà giàn giữa ngàn trùng khơi
Em ơi mùng tơi cũng khát
Chắt chiu giọt nước ngọt
Chăm mùng tơi với cả tâm tình
Nhà giàn ơi giữa trùng khơi
Lá xanh tình của Đất
Nhà giàn ơi giữa trùng khơi
Lá xanh như tình anh.
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011
Ở Keangnam thì có lợi gì?
Hé lộ sự thật vụ ẩu đả tại Keangnam
(Đi ta xi Mai linh có bữa bị ăn đòn, xếp nó gấu thế thì lái xe còn gấu gấp mấy)
(ĐVO) Trong một clip mới nhất do cư dân Keangnam cung cấp, được cho là quay trực tiếp cuộc ẩu đả xảy ra tối 18/11 cho thấy nạn nhân bị đánh trước sự "chứng kiến" của một bảo vệ tòa nhà.
>> Keangnam 'chơi cùn' sau vụ côn đồ hành hung cư dân
>> Tướng Nhanh ‘vào cuộc’ vụ Keangnam
>> Côn đồ vào Keangnam hành hung dân được sắp đặt?
>> Keangnam vẫn chưa 'lên tiếng' vụ cư dân bị hành hung
Clip ghi lại quang cảnh tại khuôn viên tầng 5 của Keangnam, một nhóm khoảng 4 người đi thẳng từ phía ngoài vào, không để cho nạn nhân nói nhiều, người đàn ông mặc áo trắng đấm thẳng vào mặt nạn nhân và cả nhóm gần như ngay lập tức xông vào đánh hội đồng.
Nếu đây đúng là clip ghi lại vụ ẩu đả tại Keangnam thì hình ảnh diễn ra trái ngược hẳn với những gì ông Trần Đăng Khoa, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần đầu tư Mai Linh đã “chia sẻ” với báo chí trước đó khi cho rằng, anh Hiền là người đánh ông trước, ông Khoa và 3 thanh niên đi cùng chỉ "khống chế" anh Hiền. Clip này cũng là bằng chứng cho thấy anh Hiền bị chấn thương vỡ xương bánh chè hoàn toàn không phải do bị ngã. Xem tiếp tại đây
>> Tướng Nhanh ‘vào cuộc’ vụ Keangnam
>> Côn đồ vào Keangnam hành hung dân được sắp đặt?
>> Keangnam vẫn chưa 'lên tiếng' vụ cư dân bị hành hung
Clip ghi lại quang cảnh tại khuôn viên tầng 5 của Keangnam, một nhóm khoảng 4 người đi thẳng từ phía ngoài vào, không để cho nạn nhân nói nhiều, người đàn ông mặc áo trắng đấm thẳng vào mặt nạn nhân và cả nhóm gần như ngay lập tức xông vào đánh hội đồng.
Nếu đây đúng là clip ghi lại vụ ẩu đả tại Keangnam thì hình ảnh diễn ra trái ngược hẳn với những gì ông Trần Đăng Khoa, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần đầu tư Mai Linh đã “chia sẻ” với báo chí trước đó khi cho rằng, anh Hiền là người đánh ông trước, ông Khoa và 3 thanh niên đi cùng chỉ "khống chế" anh Hiền. Clip này cũng là bằng chứng cho thấy anh Hiền bị chấn thương vỡ xương bánh chè hoàn toàn không phải do bị ngã. Xem tiếp tại đây
Đó là tin thất thiệt
Chiều ngày 24/11, trên một số trang báo trực tuyến xuất hiện một bản tin gây sốc: Một nhóm thanh niên đang hành hung hai CSGT bằng dao chọc tiết lợn. Tuy nhiên, thực tế những hình ảnh này chỉ là một cảnh diễn mới được phát trên VTV6.

Hình ảnh được nhiều tờ báo điện tử và trang tin trực tuyến đăng tải về một vụ "tấn công CSGT bằng... dao chọc tiết lợn" trong ngày 24/11 vừa qua.
Bản tin "tấn công CSGT" gây sốc
Hiện khi tìm kiếm trên Google với cụm từ “tấn công CSGT bằng dao chọc tiết lợn” vẫn cho ra kết quả nhiều tin bài trên các báo điện tử và trang thông tin trực tuyến đăng lại bản tin dẫn nguồn từ báo NLĐ Online. Tuy nhiên, khi bấm vào kết quả tìm kiếm, một số trang báo như Bee, 24h, TT&VH… đã gỡ bỏ nội dung bài viết này. Bản thân bản tin gốc trên báo NLĐ Online cũng đã được xóa.
Bản tin gốc của tác giả có bút danh Quý Lâm được xuất bản lúc 12h05p ngày 24/11 trên NLĐ Online, xuất phát từ một hình ảnh “ghê rợn” được chia sẻ trên diễn đàn otosaigon.com với cảnh một nhóm thanh niên đang tấn công 2 CSGT bằng côn nhị khúc và dao chọc tiết lợn. Bản tin cũng cho biết “hiện chưa thể xác định địa điểm, thời gian xảy ra và hậu quả của vụ tấn công”.
Ngay sau đó, với tính chất “ghê rợn” của hình ảnh tấn công CSGT, rất nhiều tờ báo và trang thông tin trực tuyến đã đăng tải lại bản tin này với tốc độ chóng mặt, cả với hình thức lấy lại thủ công (copy & paste) và lấy lại tự động bằng phần mềm máy tính.
Tuy nhiên, sau khi bản tin được chia sẻ trên Facebook và các diễn đàn trực tuyến như WTT…, nhiều cư dân mạng đã phát giác đây là cảnh dàn dựng trong đoạn phim “Vào rượu bia, ra… tai nạn” của chương trình Tòa tuyên án phát trên VTV6 vào đầu tuần này. Có thể một thành viên vui tính nào đó đã chụp lại cảnh côn đồ tấn công CSGT trong phim và chia sẻ lên diễn đàn otosaigon.com, khiến tác giả Quý Lâm xem được và “chuyển thể” ngay thành một bản tin “chưa thể xác định địa điểm, thời gian và hậu quả vụ tấn công”.Xem tiếp
(Vậy bài trước là tin thất thiệt!!!! xin lỗi là phải xóa nó đi, hóa ra thanh niên ta chưa đến nỗi manh động như vậy, còn may chán!!! Nhưng có lẽ làm phim kiểu ấy là một hình thức vẽ đường cho hươu chạy chăng?)
Hình ảnh được nhiều tờ báo điện tử và trang tin trực tuyến đăng tải về một vụ "tấn công CSGT bằng... dao chọc tiết lợn" trong ngày 24/11 vừa qua.
Hiện khi tìm kiếm trên Google với cụm từ “tấn công CSGT bằng dao chọc tiết lợn” vẫn cho ra kết quả nhiều tin bài trên các báo điện tử và trang thông tin trực tuyến đăng lại bản tin dẫn nguồn từ báo NLĐ Online. Tuy nhiên, khi bấm vào kết quả tìm kiếm, một số trang báo như Bee, 24h, TT&VH… đã gỡ bỏ nội dung bài viết này. Bản thân bản tin gốc trên báo NLĐ Online cũng đã được xóa.
Bản tin gốc của tác giả có bút danh Quý Lâm được xuất bản lúc 12h05p ngày 24/11 trên NLĐ Online, xuất phát từ một hình ảnh “ghê rợn” được chia sẻ trên diễn đàn otosaigon.com với cảnh một nhóm thanh niên đang tấn công 2 CSGT bằng côn nhị khúc và dao chọc tiết lợn. Bản tin cũng cho biết “hiện chưa thể xác định địa điểm, thời gian xảy ra và hậu quả của vụ tấn công”.
Ngay sau đó, với tính chất “ghê rợn” của hình ảnh tấn công CSGT, rất nhiều tờ báo và trang thông tin trực tuyến đã đăng tải lại bản tin này với tốc độ chóng mặt, cả với hình thức lấy lại thủ công (copy & paste) và lấy lại tự động bằng phần mềm máy tính.
Tuy nhiên, sau khi bản tin được chia sẻ trên Facebook và các diễn đàn trực tuyến như WTT…, nhiều cư dân mạng đã phát giác đây là cảnh dàn dựng trong đoạn phim “Vào rượu bia, ra… tai nạn” của chương trình Tòa tuyên án phát trên VTV6 vào đầu tuần này. Có thể một thành viên vui tính nào đó đã chụp lại cảnh côn đồ tấn công CSGT trong phim và chia sẻ lên diễn đàn otosaigon.com, khiến tác giả Quý Lâm xem được và “chuyển thể” ngay thành một bản tin “chưa thể xác định địa điểm, thời gian và hậu quả vụ tấn công”.Xem tiếp
(Vậy bài trước là tin thất thiệt!!!! xin lỗi là phải xóa nó đi, hóa ra thanh niên ta chưa đến nỗi manh động như vậy, còn may chán!!! Nhưng có lẽ làm phim kiểu ấy là một hình thức vẽ đường cho hươu chạy chăng?)
Đàn ông nước nào 'khỏe' nhất châu Á?
Khảo sát mới nhất cho thấy đàn ông Indonesia có tần suất suất "mây mưa" cao nhất châu Á. Về phía nữ giới, "giải vô địch" thuộc về Ấn Độ.
Theo cuộc khảo sát mới nhất do hãng dược phẩm Pfizer (nổi tiếng về thuốc cường dương Viagra) thực hiện trên 1.658 đàn ông và 1.624 phụ nữ ở Trung Quốc, Hong Kong, Ấn Độ, Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore, Hàn Quốc và Thái Lan, độ tuổi từ 31 đến 74 tuổi. Họ được hỏi về tần suất quan hệ tình dục trong 12 tháng qua. Xem tiếp
Đáng tiếc là cuộc khảo sát này chưa biết đến Việt nam !!! Nhất là các quý ông BT.
Hoan hô Thủ tướng Dũng
'Việt Nam đòi chủ quyền Hoàng Sa bằng hòa bình'
Tại Quốc hội sáng nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, Việt Nam phải giải quyết và khẳng định chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa - đã bị Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm năm 1974.
Về quan điểm trên, tôi thấy dân ta rất đồng tình cùng thủ tướng. Phải có thái độ kiên quyết và trách nhiệm với đất nước như vậy thì sẽ không có các cuộc biểu tình như vừa qua mà CP cùng nhân dân trên dưới một lòng, cùng nhau bảo vệ chủ quyền của tổ quốc. Hôm nay cho anh Dũng điểm 10.
Trả lời chất vấn của một số đại biểu Quốc hội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dành hơn 10 phút đề đề cập đến vấn đề biển Đông.
"Việt Nam có đủ căn cứ pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta làm chủ thực sự, ít nhất từ thế kỷ 17 khi hai quần đảo này chưa thuộc bất kỳ quốc gia nào. Chúng ta đã làm chủ trên thực tế và liên tục hòa bình", Thủ tướng khẳng định.
Theo Thủ tướng, năm 1974 Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa (lúc đó trong sự quản lý của chính quyền Sài Gòn). Chính quyền Việt Nam Cộng hòa lúc đó phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hợp Quốc can thiệp. Chính phủ lâm thời cách mạng miền Nam Việt Nam lúc đó cũng ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này.
"Lập trường nhất quán của chúng ta là quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta có đủ căn cứ và lịch sử pháp lý để khẳng định điều này. Nhưng chúng ta chủ trương đàm phán giải quyết, đòi hỏi chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình. Chủ trương này phù hợp với Hiến chương Liên Hợp Quốc, phù hợp với Công ước Luật biển", Thủ tướng nói.
Ngày 24/11, Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng tuyên bố việc Trung Quốc cho phép khai thác du lịch ở quần đảo Hoàng Sa là vi phạm chủ quyền của Việt Nam. Tuyên bố này được đưa ra sau khi có tin ngày 22/11, tỉnh Hải Nam của Trung Quốc đã cấp phép cho một công ty du lịch đưa khách đi tham qua từ đảo Hải Nam tới quần đảo Hoàng Sa.
Tiến Dũng - Nguyễn Hưng
Hà Nội Tháng 7 năm 2011
(Phan Thị Vàng Anh)
Nhịp Cầu Thế Giới Online
Sau gần năm năm, quay trở lại lần này, anh bảo, “Hà Nội làm tôi thất vọng!”. Ngoài chuyện đường đông nghẹt, khói bụi bẩn thỉu, còn có chuyện phụ nữ Hà Nội hè này đồng loạt mặc áo chống nắng và các quán xá Hà Nội bỗng đắt đỏ hơn cả nơi anh ở, là nước ngoài.
Chuyện đắt đỏ thì đến tôi đây ra hàng tháng mà vẫn còn sửng sốt. Làm sao mà chỉ mấy quả cà chua, vài quả sấu, quả me để nấu nồi canh chua mà gần hai mươi nghìn… Người nghèo sẽ sống cách nào? Nhưng ngoài phố, dân nhập cư vẫn ùn ùn. Vào làm móng, cả tiệm là các cô gái ngoại tỉnh, tác phong tự tin đến hỗn xược, giọng vẫn còn thất thanh như nói chuyện trên đường đê. Không cô nào muốn về lại quê.
Không ai bỏ Hà Nội, kể cả có bị nó làm cho thất vọng, ê chề.
*
Hà Nội vào tháng Bảy đâu đâu cũng có vải và bắt đầu có nhãn. Quất hồng bì lác đác vài mẹt, sấu thì đầy các hàng rau; những lúc nhẩn nha các chị bán hàng còn gọt sẵn, trụi thùi lụi, nhưng đến mức ấy rồi mà đến các nhà vẫn không có món sấu ngâm như ngày xưa. Cũng thế, trám đã luộc sẵn, bổ sẵn, bán sẵn, nhưng món trám dầm nước mắm hình như chỉ có mặt ở những gia đình còn những cụ bà trên bảy mươi. Phụ nữ Hà Nội ngày nay, cũng như phụ nữ trong cả nước này, ai nấy đi những chiếc xe tay ga khổng lồ, nặng nề, ngật ngưỡng chống chân xuống đất trên đôi giày gót nhọn, dừng lại mua được mớ rau, vài lạng tôm, thịt… sau giờ tan tầm đã là cả một kỳ công, những thứ bình dân mà tinh tế kia đọc sách về Hà Nội hình như cũng đã đủ rồi, không cần làm nữa.
Tôi nghĩ, rồi phụ nữ nước mình đến hỏng hết cả cột sống mất thôi, cứ căng mình điều khiển những chiếc xe to đến thế kia, phanh thắng dồn cả vào đôi tay, yên tuy cao mà vẫn thấp, lưng cứ bè ra, khọm xuống. Nhìn người bạn loay hoay dắt chiếc xe ra khỏi bãi mà thương, một ngày bốn lượt thế này thì khác gì một ngày bốn lượt bưng thùng gạo nặng.
Nhưng phụ nữ gồng mình chạy chiếc xe to, cũng như nam giới căng đầu điều khiển xe hơi luồn lách trong một thành phố mà đi xe ôm là tiện nhất, là những việc “phải làm”. Cuộc chạy đua về hình thức không từ một ai, và cũng là dễ hiểu, khi mà đời sống tinh thần đã quá sẵn sàng, chỉ cần có điện và máy tính là có tất. Ai ai cũng bình đẳng trước tri thức, mà con người lại cần phân biệt thứ hạng rõ ràng, nên một khi tri thức về độ vỡ lòng đã sàn sàn nhau thì hình thức bước vào tranh đua khốc liệt là điều phải có.
Nhất là Hà Nội, nơi một ông lái xe cũng có thể nói năng thông minh như một quan chức, hay ngược lại, thì bề ngoài càng cần phải rõ ràng để phân biệt đẳng cấp.
*
Trong cuộc chạy đua về hình thức, giữ gìn hình thức là một công đoạn tất yếu. Không được để da đen, không được để quần áo khét nắng khi đến sở…, đó là những yêu cầu chính đáng. Những người cả tuần mới phải ra phố một lần, những người một bước là lên ô tô, xuống ô tô có thể cười chị em Hà Nội mùa này trông giống nhau như tạc: váy ngắn hở đùi nhưng bên trên là áo chống nắng tùm hum, có mũ lụp xụp và manchette phủ dài qua hết hai bàn tay, mặt đeo khẩu trang, mắt đeo kính râm. Trông các chị, các cô rất xấu, nhưng có đi làm mỗi ngày mới hiểu được vì sao phải thế: nắng những năm này hình như có trộn cả hơi xăng, muội than, và da dẻ phấn son rồi không thể mỗi lúc mỗi rửa như thời còn để mặt mộc là căn bản.
Nếu như ở miền Nam, các cô gái đi tắm trắng để được trắng, thì ở Hà Nội đây, chỉ cần giữ cho không đen là đã trắng rồi. Áo che nắng mới cách đây một tuần đã tiến thêm một bước đi kèm váy chống nắng: quấn quanh thân dưới như xà-rông, những chiếc váy này may bằng vải rẻ tiền càng làm cho thành phố thêm nhếch nhác. Cả thành phố như đầy những đống giẻ di động, bắt buộc và có lý, chẳng trách người như anh chỉ biết thất vọng. Anh vốn công bằng, không thể trách ai mà cũng không biết trách ai.
*
“Mất bản sắc thế này thì ở Sài Gòn còn sướng hơn!” - anh vừa so sánh vừa cười cười nửa đùa nửa thật. Nghe thì thấy trong mắt anh Sài Gòn cũng là một nơi tệ hết chỗ nói, và chỉ được viện ra để cho thấy Hà Nội nay đã tệ đến thế nào.
Nhưng bản sắc của Hà Nội là gì? Mất bản sắc có phải chỉ là đông người lên, đắt đỏ thêm, phụ nữ che kín mít… hay còn gì nữa?
Bản sắc của một người, một nơi, nếu liệt kê phăm phắp ra ngay được bằng những gạch đầu dòng, chắc sẽ không còn là bản sắc.
Bản sắc, tôi cứ nghĩ, là cái không khí mà nơi ấy, người ấy, vùng đất ấy đem lại; nó là tổng hòa của những thứ quấn lấy các giác quan ta để rồi cho ta một cảm giác rút cục là khó biểu đạt, hoặc đúng hơn là không đủ biểu đạt bằng từ ngữ.
Tôi ra Hà Nội, ở đó, đi rồi về… cũng đã gần mười năm rồi. Lần nào xe từ sân bay chạy vào đến những con đường “bắt đầu phố” cũng thấy chộn rộn. Nếu mùa hè là cảm giác mọi thứ trong mình nở ra khi thấy những hàng bằng lăng tím trộn với phượng đỏ rực trong nắng nóng, thì mùa đông là cảm giác trĩu xuống nhưng vẫn ấm cúng trước bầu trời xam xám thấp, và nghĩ ngay tới việc phải rủ ai đi uống rượu táo mèo tối nay.
Phải rồi, bản sắc của Hà Nội là một nơi khiến người ta nghĩ ngay tới việc đàn đúm với bạn bè. Ta không muốn ngồi trong nhà; xuân, hạ, thu, đông đều thế, muốn ra phố, có bạn thì càng tốt, không thì một mình cũng được, miễn là ra phố. Nếu như ở Sài Gòn có cảm giác cái gì cũng “ngoài” ta, xa ta, thì ở Hà Nội cảm giác cái gì cũng sát vào ta, cô đặc hơn: trời, cây, người, sự soi mói của con người, sự thân mật và du đãng của con người, tiếng người… cái gì cũng như “nước cốt” không ngừng làm ta ngạc nhiên và hơi sợ hãi vì nó quá gần ta.
Cái sự gần, sự sát ấy, nếu như mới cách đây khoảng 5 năm còn là ở mức dễ chịu vì xe chưa đông lắm, người chưa đổ về nhiều lắm, thì đến năm nay đã trở thành khó chịu. Thứ nước cốt kia đã thành đậm đặc vì mật độ dày ken của tất cả mọi thứ, trở nên ngột ngạt mồ hôi người. Từng ấy sự soi mói được nhân lên, từng ấy giọng nói Hà Nội nhân lên, sự cau có hay ngọt ngào giả tạo cũng nhân lên… làm người phương xa như trúng nắng, xây xẩm. Muốn ra đường gặp một người quen thì phải cọ xát với cả tá người dưng, nhất là hẹn ở những phố trung tâm thì người dưng vừa đông, vừa vô hồn.
Vô hồn là phải, vì đám đông kia tuy sống nhờ Hà Nội, không muốn rời Hà Nội, nhưng Hà Nội chỉ là một phương tiện, không phải là nhà. Cứ nhìn những cuộc bia của hội đồng hương Nghệ An hay Thanh Hóa là hiểu: họ yêu quê họ biết bao nhiêu – nơi mà họ quyết tâm ra đi… Đó, ngày nay ta sống trong Hà Nội là sống với các hội đồng hương khổng lồ và ồn ã. Người Hà Nội gốc với những bà cụ áo phin nõn rót nước vối ủ cho ta uống, những ông cụ (luôn luôn đi cùng các bà cụ kia) áo may ô tinh tươm mắt lánh tủm tỉm cười… ngày càng vắng. Người Hà Nội cổ cũng như cà cuống đồng, biến đâu gần hết, thỉnh thoảng bắt được một bà/một ông/một con tưởng như bắt được linh hồn của một thời.
Nhưng đó là tại anh cứ loanh quanh với những phố Hàng Hành, Hàng Trống, Hàng Gai thì mới buồn. Những nơi ấy, người Hà Nội gốc nhường lại cho người ngoại tỉnh thì phải, còn bản thân họ rút về những khu phố nho nhỏ, thường cũng có bằng lăng mát rượi trong những đường nội bộ vắng xe, các nhà trong khu ấy thường ba, bốn tầng, có cửa sắt kéo; đầu khu phố có hàng trà lá, trong khu có hàng cà phê ấm áp… Trong mỗi căn nhà là một gia đình Hà Nội cố thủ, bảo vệ sự yên tĩnh của ngày xưa. Muốn thấy Hà Nội của năm mười năm trước, sao anh không chịu khó vào những khu phố nho nhỏ ấy? Nào có khó kiếm đâu, đi trên bất kỳ con đường sáng sủa nào, thấy có một cái ngõ có vẻ rộng cũng cứ thử chui vào xem, anh có thể gặp lốm đốm da báo những khu phố bảo-tồn-không-khí kiểu ấy, từ Nguyễn Chí Thanh, Nguyên Hồng, đến Sơn Tây, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Lý Nam Đế… đâu đâu cũng có những chỗ để ta ngoặt vào, thoát khỏi không khí phi-Hà Nội mà ta ghét, hít thở không khí Hà Nội vừa ấm cúng vừa sỗ sàng và tinh vi mà ta nhớ, rồi lại chui ra. Không đi tìm rồi thất vọng, rồi trách… hình như là “bệnh” của những người ở xa mà không đủ yêu Hà Nội.
Còn những người Hà Nội ngày ngày phải ra đường, họ như đành chấp nhận chịu mất thành phố vào những ngày thường, họ đổ cáu gắt oán giận lên đám các chị buôn thúng bán bưng, các chị chè chai, các chị giúp việc giữ em ở nhà. Họ chỉ lấy lại được thành phố của mình vào những ngày đầu Tết, khi dân ngoại tỉnh đã về hết, và những linh hồn Hà Nội lúc đó thong dong lượt là đi chúc Tết nhau.
*
Ra Hà Nội đúng vào tháng nắng nhất, oi nhất cũng khổ ngang với ra vào tháng rét nhất. Cô bạn tôi từng nói, người ta mau quên về thời tiết nhất. Mới khốn khổ khốn nạn vì rét mướt đó hồi tháng Giêng, đến tháng Bảy đã chỉ mong sao trời rét lại. Cũng như chắc chắn chỉ vài tháng nữa thôi, người Hà Nội sẽ lại nhớ nhung mùa hè như là một mùa của thiên đàng. Còn bây giờ thì cứ khổ vì hè cái đã.
Bằng lăng và phượng trên phố đã tàn bớt, tháng bảy lá xanh, không khí ẩm. Vừa chui từ nhà tắm ra mướt mồ hôi. Ngồi trong taxi máy lạnh mở kém một chút cũng mướt mồ hôi. Ở đâu cũng quạt, cũng máy lạnh, chĩa thẳng vào người, thốc thẳng vào mặt chỉ để xua được cái nóng ra khỏi một vùng vừa đủ thân mình.
Nhưng không như mùa đông nấn ná mãi chẳng ra được khỏi giường, lịch xịch mặc áo, đi tất khiến ngày thành ngắn ngủn, mùa hè lại có niềm vui của ngày dài, làm được nhiều việc. Mới 6 giờ đã sáng bét, dưới chợ chồm hổm chạy quanh co giữa những khu nhà tập thể đã đầy tiếng xe, tiếng còi xe, tiếng người, tiếng chặt thịt… Ai nấy áo quần phóng túng, hở hang, tóc tai gọn gàng tránh nóng, chọn mua toàn những thứ nấu được những món có nước, chua chua. Tháng này không có me. Hiếm hoi tìm cả chợ ra một quả me tươi giá những tám nghìn đồng. Tháng này mọi người ăn khế, ăn sấu, ăn đậu phụ luộc cho mát. Có một hàng đậu phụ ở đầu chợ sáng nào cũng đông người mua, từng dây đậu nóng được trải ra, mỗi người mua vài bìa, kèm theo túi sữa đậu nành. Trông quả thực giống hệt Tàu, dù chủ nhật nào của tháng Bảy cũng có một đoàn người đi biểu tình quanh Hồ Gươm để chống Tàu. Tôi vẫn chưa được xem lần nào, toàn nghe tường thuật miệng và đọc blog, khi đọc vừa hơi ngượng (cái thói người Việt mình quen bảo vệ hình ảnh, chỉ dám phản đối âm thầm), lại vừa chảy nước mắt vì cảm động. Các anh chị này tôi biết và tôi quen, các nhà văn nhà thơ, nhà phê bình văn học…, trong lúc sáng Chủ nhật tôi đi thăm họ hàng hoặc rúc ở nhà tránh nóng thì họ đứng ngoài trời oi ả, giương biểu ngữ chống đường lưỡi bò, đòi Trung Quốc tôn trọng Hoàng Sa - Trường Sa, hoặc giơ cao những bảng tên liệt sĩ đã hy sinh ngoài biển…
Khắp nơi chống Tàu nhưng đâu đâu cũng hàng Tàu, giống Tàu. Tối Chủ nhật chui vào một bar trên Bảo Khánh của một nghệ sĩ cũng chống Tàu, thấy ghế trong bar bọc vải in hoa phù dung – loại hoa chỉ để chim tước Tàu đậu hay trang trí trên mũ các cô gái Vân Nam. Những chiếc bàn kính bên trong là những khối nhựa đúc hình người béo ú kiểu con giòi, cũng đặc Tàu nốt. Một không khí Tàu cố gắng đương đại bao trùm. Tranh của họa sĩ thì hệt Tàu, khỏi nói. Lại nhớ một lý thuyết rất phổ biến: ta thường chống lại mạnh nhất là chính ta: Hitler giết người Do Thái mà (hình như) y là người Do Thái, Harry Potter chống lại Voldemort khi trong người mình có ít máu thịt Voldemort!
Nhưng thế cũng là kiên cường quá rồi, và tính cách Việt Nam vừa lôm côm vừa mềm dẻo, chẳng ai đồng hóa nổi. Bạn cứ đi Tàu đi rồi biết, ta có vẽ tranh giống nó, dùng xe của nó, vải của nó, gạo của nó, kẹo của nó, đến cả tăm của nó thì ta cũng không biến thành nó được. Ta vui những cái tầm tầm, còn nó thì tìm kiếm những cái cực đoan. Ta lấy tầm tầm, bình tĩnh mà chống nó, đua theo cái cực đoan thì chỉ đổ máu con cái nông dân. Cho nên những buổi biểu tình vào mỗi sáng Chủ nhật của tháng Bảy có khi kết thúc bằng chầu kem Thủy Tạ là một hình thức nghĩ lại thì vừa đáng yêu, vừa khôn ngoan chừng mực, vừa đúng tình trạng nắm vững thời sự của Hà Nội – nơi gần Trung ương và gần Tàu nhất.
…
Phan Thị Vàng Anh
Nhịp Cầu Thế Giới Online
Sau gần năm năm, quay trở lại lần này, anh bảo, “Hà Nội làm tôi thất vọng!”. Ngoài chuyện đường đông nghẹt, khói bụi bẩn thỉu, còn có chuyện phụ nữ Hà Nội hè này đồng loạt mặc áo chống nắng và các quán xá Hà Nội bỗng đắt đỏ hơn cả nơi anh ở, là nước ngoài.
Chuyện đắt đỏ thì đến tôi đây ra hàng tháng mà vẫn còn sửng sốt. Làm sao mà chỉ mấy quả cà chua, vài quả sấu, quả me để nấu nồi canh chua mà gần hai mươi nghìn… Người nghèo sẽ sống cách nào? Nhưng ngoài phố, dân nhập cư vẫn ùn ùn. Vào làm móng, cả tiệm là các cô gái ngoại tỉnh, tác phong tự tin đến hỗn xược, giọng vẫn còn thất thanh như nói chuyện trên đường đê. Không cô nào muốn về lại quê.
Không ai bỏ Hà Nội, kể cả có bị nó làm cho thất vọng, ê chề.
*
Hà Nội vào tháng Bảy đâu đâu cũng có vải và bắt đầu có nhãn. Quất hồng bì lác đác vài mẹt, sấu thì đầy các hàng rau; những lúc nhẩn nha các chị bán hàng còn gọt sẵn, trụi thùi lụi, nhưng đến mức ấy rồi mà đến các nhà vẫn không có món sấu ngâm như ngày xưa. Cũng thế, trám đã luộc sẵn, bổ sẵn, bán sẵn, nhưng món trám dầm nước mắm hình như chỉ có mặt ở những gia đình còn những cụ bà trên bảy mươi. Phụ nữ Hà Nội ngày nay, cũng như phụ nữ trong cả nước này, ai nấy đi những chiếc xe tay ga khổng lồ, nặng nề, ngật ngưỡng chống chân xuống đất trên đôi giày gót nhọn, dừng lại mua được mớ rau, vài lạng tôm, thịt… sau giờ tan tầm đã là cả một kỳ công, những thứ bình dân mà tinh tế kia đọc sách về Hà Nội hình như cũng đã đủ rồi, không cần làm nữa.
Tôi nghĩ, rồi phụ nữ nước mình đến hỏng hết cả cột sống mất thôi, cứ căng mình điều khiển những chiếc xe to đến thế kia, phanh thắng dồn cả vào đôi tay, yên tuy cao mà vẫn thấp, lưng cứ bè ra, khọm xuống. Nhìn người bạn loay hoay dắt chiếc xe ra khỏi bãi mà thương, một ngày bốn lượt thế này thì khác gì một ngày bốn lượt bưng thùng gạo nặng.
Nhưng phụ nữ gồng mình chạy chiếc xe to, cũng như nam giới căng đầu điều khiển xe hơi luồn lách trong một thành phố mà đi xe ôm là tiện nhất, là những việc “phải làm”. Cuộc chạy đua về hình thức không từ một ai, và cũng là dễ hiểu, khi mà đời sống tinh thần đã quá sẵn sàng, chỉ cần có điện và máy tính là có tất. Ai ai cũng bình đẳng trước tri thức, mà con người lại cần phân biệt thứ hạng rõ ràng, nên một khi tri thức về độ vỡ lòng đã sàn sàn nhau thì hình thức bước vào tranh đua khốc liệt là điều phải có.
Nhất là Hà Nội, nơi một ông lái xe cũng có thể nói năng thông minh như một quan chức, hay ngược lại, thì bề ngoài càng cần phải rõ ràng để phân biệt đẳng cấp.
*
Trong cuộc chạy đua về hình thức, giữ gìn hình thức là một công đoạn tất yếu. Không được để da đen, không được để quần áo khét nắng khi đến sở…, đó là những yêu cầu chính đáng. Những người cả tuần mới phải ra phố một lần, những người một bước là lên ô tô, xuống ô tô có thể cười chị em Hà Nội mùa này trông giống nhau như tạc: váy ngắn hở đùi nhưng bên trên là áo chống nắng tùm hum, có mũ lụp xụp và manchette phủ dài qua hết hai bàn tay, mặt đeo khẩu trang, mắt đeo kính râm. Trông các chị, các cô rất xấu, nhưng có đi làm mỗi ngày mới hiểu được vì sao phải thế: nắng những năm này hình như có trộn cả hơi xăng, muội than, và da dẻ phấn son rồi không thể mỗi lúc mỗi rửa như thời còn để mặt mộc là căn bản.
Nếu như ở miền Nam, các cô gái đi tắm trắng để được trắng, thì ở Hà Nội đây, chỉ cần giữ cho không đen là đã trắng rồi. Áo che nắng mới cách đây một tuần đã tiến thêm một bước đi kèm váy chống nắng: quấn quanh thân dưới như xà-rông, những chiếc váy này may bằng vải rẻ tiền càng làm cho thành phố thêm nhếch nhác. Cả thành phố như đầy những đống giẻ di động, bắt buộc và có lý, chẳng trách người như anh chỉ biết thất vọng. Anh vốn công bằng, không thể trách ai mà cũng không biết trách ai.
*
“Mất bản sắc thế này thì ở Sài Gòn còn sướng hơn!” - anh vừa so sánh vừa cười cười nửa đùa nửa thật. Nghe thì thấy trong mắt anh Sài Gòn cũng là một nơi tệ hết chỗ nói, và chỉ được viện ra để cho thấy Hà Nội nay đã tệ đến thế nào.
Nhưng bản sắc của Hà Nội là gì? Mất bản sắc có phải chỉ là đông người lên, đắt đỏ thêm, phụ nữ che kín mít… hay còn gì nữa?
Bản sắc của một người, một nơi, nếu liệt kê phăm phắp ra ngay được bằng những gạch đầu dòng, chắc sẽ không còn là bản sắc.
Bản sắc, tôi cứ nghĩ, là cái không khí mà nơi ấy, người ấy, vùng đất ấy đem lại; nó là tổng hòa của những thứ quấn lấy các giác quan ta để rồi cho ta một cảm giác rút cục là khó biểu đạt, hoặc đúng hơn là không đủ biểu đạt bằng từ ngữ.
Tôi ra Hà Nội, ở đó, đi rồi về… cũng đã gần mười năm rồi. Lần nào xe từ sân bay chạy vào đến những con đường “bắt đầu phố” cũng thấy chộn rộn. Nếu mùa hè là cảm giác mọi thứ trong mình nở ra khi thấy những hàng bằng lăng tím trộn với phượng đỏ rực trong nắng nóng, thì mùa đông là cảm giác trĩu xuống nhưng vẫn ấm cúng trước bầu trời xam xám thấp, và nghĩ ngay tới việc phải rủ ai đi uống rượu táo mèo tối nay.
Phải rồi, bản sắc của Hà Nội là một nơi khiến người ta nghĩ ngay tới việc đàn đúm với bạn bè. Ta không muốn ngồi trong nhà; xuân, hạ, thu, đông đều thế, muốn ra phố, có bạn thì càng tốt, không thì một mình cũng được, miễn là ra phố. Nếu như ở Sài Gòn có cảm giác cái gì cũng “ngoài” ta, xa ta, thì ở Hà Nội cảm giác cái gì cũng sát vào ta, cô đặc hơn: trời, cây, người, sự soi mói của con người, sự thân mật và du đãng của con người, tiếng người… cái gì cũng như “nước cốt” không ngừng làm ta ngạc nhiên và hơi sợ hãi vì nó quá gần ta.
Cái sự gần, sự sát ấy, nếu như mới cách đây khoảng 5 năm còn là ở mức dễ chịu vì xe chưa đông lắm, người chưa đổ về nhiều lắm, thì đến năm nay đã trở thành khó chịu. Thứ nước cốt kia đã thành đậm đặc vì mật độ dày ken của tất cả mọi thứ, trở nên ngột ngạt mồ hôi người. Từng ấy sự soi mói được nhân lên, từng ấy giọng nói Hà Nội nhân lên, sự cau có hay ngọt ngào giả tạo cũng nhân lên… làm người phương xa như trúng nắng, xây xẩm. Muốn ra đường gặp một người quen thì phải cọ xát với cả tá người dưng, nhất là hẹn ở những phố trung tâm thì người dưng vừa đông, vừa vô hồn.
Vô hồn là phải, vì đám đông kia tuy sống nhờ Hà Nội, không muốn rời Hà Nội, nhưng Hà Nội chỉ là một phương tiện, không phải là nhà. Cứ nhìn những cuộc bia của hội đồng hương Nghệ An hay Thanh Hóa là hiểu: họ yêu quê họ biết bao nhiêu – nơi mà họ quyết tâm ra đi… Đó, ngày nay ta sống trong Hà Nội là sống với các hội đồng hương khổng lồ và ồn ã. Người Hà Nội gốc với những bà cụ áo phin nõn rót nước vối ủ cho ta uống, những ông cụ (luôn luôn đi cùng các bà cụ kia) áo may ô tinh tươm mắt lánh tủm tỉm cười… ngày càng vắng. Người Hà Nội cổ cũng như cà cuống đồng, biến đâu gần hết, thỉnh thoảng bắt được một bà/một ông/một con tưởng như bắt được linh hồn của một thời.
Nhưng đó là tại anh cứ loanh quanh với những phố Hàng Hành, Hàng Trống, Hàng Gai thì mới buồn. Những nơi ấy, người Hà Nội gốc nhường lại cho người ngoại tỉnh thì phải, còn bản thân họ rút về những khu phố nho nhỏ, thường cũng có bằng lăng mát rượi trong những đường nội bộ vắng xe, các nhà trong khu ấy thường ba, bốn tầng, có cửa sắt kéo; đầu khu phố có hàng trà lá, trong khu có hàng cà phê ấm áp… Trong mỗi căn nhà là một gia đình Hà Nội cố thủ, bảo vệ sự yên tĩnh của ngày xưa. Muốn thấy Hà Nội của năm mười năm trước, sao anh không chịu khó vào những khu phố nho nhỏ ấy? Nào có khó kiếm đâu, đi trên bất kỳ con đường sáng sủa nào, thấy có một cái ngõ có vẻ rộng cũng cứ thử chui vào xem, anh có thể gặp lốm đốm da báo những khu phố bảo-tồn-không-khí kiểu ấy, từ Nguyễn Chí Thanh, Nguyên Hồng, đến Sơn Tây, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Lý Nam Đế… đâu đâu cũng có những chỗ để ta ngoặt vào, thoát khỏi không khí phi-Hà Nội mà ta ghét, hít thở không khí Hà Nội vừa ấm cúng vừa sỗ sàng và tinh vi mà ta nhớ, rồi lại chui ra. Không đi tìm rồi thất vọng, rồi trách… hình như là “bệnh” của những người ở xa mà không đủ yêu Hà Nội.
Còn những người Hà Nội ngày ngày phải ra đường, họ như đành chấp nhận chịu mất thành phố vào những ngày thường, họ đổ cáu gắt oán giận lên đám các chị buôn thúng bán bưng, các chị chè chai, các chị giúp việc giữ em ở nhà. Họ chỉ lấy lại được thành phố của mình vào những ngày đầu Tết, khi dân ngoại tỉnh đã về hết, và những linh hồn Hà Nội lúc đó thong dong lượt là đi chúc Tết nhau.
*
Ra Hà Nội đúng vào tháng nắng nhất, oi nhất cũng khổ ngang với ra vào tháng rét nhất. Cô bạn tôi từng nói, người ta mau quên về thời tiết nhất. Mới khốn khổ khốn nạn vì rét mướt đó hồi tháng Giêng, đến tháng Bảy đã chỉ mong sao trời rét lại. Cũng như chắc chắn chỉ vài tháng nữa thôi, người Hà Nội sẽ lại nhớ nhung mùa hè như là một mùa của thiên đàng. Còn bây giờ thì cứ khổ vì hè cái đã.
Bằng lăng và phượng trên phố đã tàn bớt, tháng bảy lá xanh, không khí ẩm. Vừa chui từ nhà tắm ra mướt mồ hôi. Ngồi trong taxi máy lạnh mở kém một chút cũng mướt mồ hôi. Ở đâu cũng quạt, cũng máy lạnh, chĩa thẳng vào người, thốc thẳng vào mặt chỉ để xua được cái nóng ra khỏi một vùng vừa đủ thân mình.
Nhưng không như mùa đông nấn ná mãi chẳng ra được khỏi giường, lịch xịch mặc áo, đi tất khiến ngày thành ngắn ngủn, mùa hè lại có niềm vui của ngày dài, làm được nhiều việc. Mới 6 giờ đã sáng bét, dưới chợ chồm hổm chạy quanh co giữa những khu nhà tập thể đã đầy tiếng xe, tiếng còi xe, tiếng người, tiếng chặt thịt… Ai nấy áo quần phóng túng, hở hang, tóc tai gọn gàng tránh nóng, chọn mua toàn những thứ nấu được những món có nước, chua chua. Tháng này không có me. Hiếm hoi tìm cả chợ ra một quả me tươi giá những tám nghìn đồng. Tháng này mọi người ăn khế, ăn sấu, ăn đậu phụ luộc cho mát. Có một hàng đậu phụ ở đầu chợ sáng nào cũng đông người mua, từng dây đậu nóng được trải ra, mỗi người mua vài bìa, kèm theo túi sữa đậu nành. Trông quả thực giống hệt Tàu, dù chủ nhật nào của tháng Bảy cũng có một đoàn người đi biểu tình quanh Hồ Gươm để chống Tàu. Tôi vẫn chưa được xem lần nào, toàn nghe tường thuật miệng và đọc blog, khi đọc vừa hơi ngượng (cái thói người Việt mình quen bảo vệ hình ảnh, chỉ dám phản đối âm thầm), lại vừa chảy nước mắt vì cảm động. Các anh chị này tôi biết và tôi quen, các nhà văn nhà thơ, nhà phê bình văn học…, trong lúc sáng Chủ nhật tôi đi thăm họ hàng hoặc rúc ở nhà tránh nóng thì họ đứng ngoài trời oi ả, giương biểu ngữ chống đường lưỡi bò, đòi Trung Quốc tôn trọng Hoàng Sa - Trường Sa, hoặc giơ cao những bảng tên liệt sĩ đã hy sinh ngoài biển…
Khắp nơi chống Tàu nhưng đâu đâu cũng hàng Tàu, giống Tàu. Tối Chủ nhật chui vào một bar trên Bảo Khánh của một nghệ sĩ cũng chống Tàu, thấy ghế trong bar bọc vải in hoa phù dung – loại hoa chỉ để chim tước Tàu đậu hay trang trí trên mũ các cô gái Vân Nam. Những chiếc bàn kính bên trong là những khối nhựa đúc hình người béo ú kiểu con giòi, cũng đặc Tàu nốt. Một không khí Tàu cố gắng đương đại bao trùm. Tranh của họa sĩ thì hệt Tàu, khỏi nói. Lại nhớ một lý thuyết rất phổ biến: ta thường chống lại mạnh nhất là chính ta: Hitler giết người Do Thái mà (hình như) y là người Do Thái, Harry Potter chống lại Voldemort khi trong người mình có ít máu thịt Voldemort!
Nhưng thế cũng là kiên cường quá rồi, và tính cách Việt Nam vừa lôm côm vừa mềm dẻo, chẳng ai đồng hóa nổi. Bạn cứ đi Tàu đi rồi biết, ta có vẽ tranh giống nó, dùng xe của nó, vải của nó, gạo của nó, kẹo của nó, đến cả tăm của nó thì ta cũng không biến thành nó được. Ta vui những cái tầm tầm, còn nó thì tìm kiếm những cái cực đoan. Ta lấy tầm tầm, bình tĩnh mà chống nó, đua theo cái cực đoan thì chỉ đổ máu con cái nông dân. Cho nên những buổi biểu tình vào mỗi sáng Chủ nhật của tháng Bảy có khi kết thúc bằng chầu kem Thủy Tạ là một hình thức nghĩ lại thì vừa đáng yêu, vừa khôn ngoan chừng mực, vừa đúng tình trạng nắm vững thời sự của Hà Nội – nơi gần Trung ương và gần Tàu nhất.
…
Phan Thị Vàng Anh
Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011
Mấy cảnh quanh đường hồ Tây.
Hồ Tây chiều thu,
hàng liễu rủ xanh rờn
ngóng Phong Trần tâm sự!
Đất ven hồ nay đã được vinh danh thành Bạc tỷ.
Nơi đây rất đẹp, nhưng nay bị chen lấn bởi căn nhà xây
trên đất đền cũ, nhà anh họ Nông vừa hoàn thiện. (mái ngói đỏ)
Hồ Tây như trẻ ra, chỉ con người là già đi vì dĩ vãng.
Cảnh Hồ Tây khi xưa
Và bây giờ của mọi thay đổi quanh Hồ tâySương khói Tây Hồ
Chùa Trấn Vũ linh thiêng
Hàng đàn vịt sắt cung cấp tiền cho nhà hàng
Khách sạn mới bên Hồ Tây
Giữa lòng Hồ Tây, chim trời được thay bằng nhà
Cổ Ngư xưa
Nhạc chế : Bóng đá Sea Game
Tổng hợp Bóng đá VN, giải trí với lớp trẻ!!!
Mới chỉ có ở.... Thanh hóa :“Độc chiêu” quăng lưới bắt người vi phạm của CSGT
Hơn một tháng qua, Công an TP Thanh Hóa sử dụng “độc chiêu” dùng lưới đánh cá để... vây bắt “quái xế”. Hàng trăm người vi phạm có ý định bỏ chạy đã “sa lưới”. Có nhiều luồng dư luận trái chiều quanh sáng kiến này của Công an TP Thanh Hóa.
Thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TU của Ban Thường vụ Thành ủy thành phố Thanh Hóa về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác đảm bảo An ninh trật tự - An toàn giao thông trên địa bàn. Từ ngày 28/10/2011 đến khoảng tháng 2/2012, Công an thành phố Thanh Hóa đã tiến hành triển khai đợt ra quân đảm bảo trật tự an toàn giao thông.
Thời gian qua, trên địa bàn thành phố Thanh Hóa thường xuất hiện nhiều đối tượng đi xe máy lạng lách, đánh võng gây mất trật tự an toàn giao thông và gây bức xúc trong quần chúng nhân dân. Nhiều vụ tai nạn thương tâm đã xảy ra. Để hạn chế đến mức thấp nhất tình hình mất an ninh trật tự cũng như đảm bảo an toàn cho người tham gia giao thông, Công an thành phố Thanh Hóa đã có nhiều phương án như: Dùng rào chắn, vây bắt, bắn sơn…, tuy nhiên các phương án trên chưa đem lại kết quả cao. Xem tiếp
Thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TU của Ban Thường vụ Thành ủy thành phố Thanh Hóa về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác đảm bảo An ninh trật tự - An toàn giao thông trên địa bàn. Từ ngày 28/10/2011 đến khoảng tháng 2/2012, Công an thành phố Thanh Hóa đã tiến hành triển khai đợt ra quân đảm bảo trật tự an toàn giao thông.
Thời gian qua, trên địa bàn thành phố Thanh Hóa thường xuất hiện nhiều đối tượng đi xe máy lạng lách, đánh võng gây mất trật tự an toàn giao thông và gây bức xúc trong quần chúng nhân dân. Nhiều vụ tai nạn thương tâm đã xảy ra. Để hạn chế đến mức thấp nhất tình hình mất an ninh trật tự cũng như đảm bảo an toàn cho người tham gia giao thông, Công an thành phố Thanh Hóa đã có nhiều phương án như: Dùng rào chắn, vây bắt, bắn sơn…, tuy nhiên các phương án trên chưa đem lại kết quả cao. Xem tiếp
Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011
Ông Nghị đòi ra" Luật nhà thơ" là ai?
Là ai? nếu biết, nếu đúng, nếu tin lời ông chủ Blog này thì đành cười ruồi vậy, chứ biết nói thế nào bây giờ ! À ! thì ta bắt chước nổ!!!
Khuyến mại: Bác nào thiếu bằng Giáo sư Tiến sỹ, xin mời vào đây làm thêm cho trọn bộ. Hehehe!
Nghị Hồng ơi, bác nỏ phải rứa….
Khuyến mại: Bác nào thiếu bằng Giáo sư Tiến sỹ, xin mời vào đây làm thêm cho trọn bộ. Hehehe!
Nghị Hồng ơi, bác nỏ phải rứa….
Trong danh thiếp của đại biểu QH Nguyễn Minh Hồng ghi: Bác sĩ, tiến sĩ, nhà văn.
P/S: Tiếng Nghệ Tĩnh: Nỏ là không. Trong quan hệ trai gái, thằng con trai hỏi, mình đi chơi em nhé, cô gái nũng nịu: em nỏ…( có thể là từ chối nhưng vẫn bước theo- nỏ là không, không đâu, không phải thế- tiếng địa phương)
Và đây là cuộc điều tra bé nhỏ xinh xinh của Cu Vinh về ông Nghị Hồng “ luật nhà văn” nổi tiếng của cử tri chúng ta đây.
BÁC NỎ PHẢI…TIẾN SĨ.
Hồi bác đi tiếp xúc cử tri bầu đại biểu Quốc hội ở Nghệ An, các cử tri được bác phân phối cho một tập sách có tên là “Truyện ngắn đặc sắc 2009” do NXB Văn học ấn hành. Trong đó, bác có một truyện tên là “ Con mèo và cục mỡ” đọc rất dở hơi. Ngoài bìa sách, bác dán vào miếng giấy ghi rõ: Tiến sĩ- Bác sĩ, nhà văn Nguyễn Minh Hồng - đọc Con mèo và cục mỡ của mình ở trang 107
Thôi khỏi bàn việc con mèo là ai, cục mỡ ở đâu, văn chương không bàn.
Em nỏ thích bàn văn.
Em thích mê cái danh Tiến sĩ của bác cơ.
Hai chữ Tiến sĩ là chính tay bác viết ra bác nhé- bác không cãi nhé.
Trong tập sách bác viết về…cha bác “ Cuộc đời và sự nghiệp của đồng chí Nguyễn Minh Thân” ( mở ngoặc: em có dò la xem Nguyễn Minh Thân xếp vào bậc vĩ nhân hoặc tiên chỉ nào của nước Nam, nhưng e không có, e chỉ là hoạt động ở quê nhà thôi, mà cũng không sao, ca ngợi cha mình thì quá tốt), trên trang giới thiệu về bác, tác giả Hoàng Chỉnh viết nắn nót: Nguyễn Minh Hồng là tiến sĩ triết học, xã hội học ( Mỹ)- Rứa là bạn của bác cũng xác nhận bác là tiến sĩ nhé, tiến sỹ này còn ghi là triết học, xã hội học, mà ở Mỹ kia.
Bạn bác xác nhận thêm cho bác danh tiến sĩ to tổ bố được Mỹ cấp vào chính cuốn sách bác viết về cha mình, nghĩa là chính danh bác nhé, không cãi nhé.
Còn báo Việtnam nét thì ghi: Ông Nguyễn Minh Hồng là tiến sĩ Tâm lý học
Em còn đọc mấy bài báo khác ghi: Ông Nguyễn Minh Hồng là Tiến sĩ y khoa.
Tóm lại, vị chi…bác là tiến sĩ triết này, tiến sỹ xã hội học này, tiến sỹ tâm lý học này, tiến sỹ y khoa này….Vinh dự tự hào thế nghĩa là bác không cãi bác nhé.
Thế mà trong Hồ sơ lý lịch ứng cử quốc hội ( cái này quan trọng số 1 nha), bác chỉ ghi trình độ chuyên môn là bác sĩ. Tìm hoài không thấy chữ tiến sĩ ở đâu hết. Lý lịch này là chính quy hiện đại, nên bác không dám nói dối, nên mới ghi là Bác sĩ.
Thế là trong lý lịch mất hút tiến sĩ.
Thế tức là bác nỏ phải rứa, nỏ phải tiến sĩ bác hè?
Nỏ phải tiến sĩ mà bác nổ ầm ầm không biết ngượng bác hè?
Nổ ầm ầm tới mức mà bây chừ ai cũng tưởng bác là tiến sĩ bác hè?
Rồi chính bác cũng tưởng bác là tiến sĩ bác hè?
Rứa là không cần mần chi, chỉ cần nổ là ra tiến sĩ bác hè?
Bác không gian dối bằng cấp trong lý lịch nhưng gian dối bằng cấp với công luận, mà với tư cách của một chính khách, việc gian dối bằng cấp với công luận là một thứ gian dối còn bỉ ổi và tởm hơn trong lý lịch bác hè?
Rứa là không xứng đáng với người đại biểu nhân dân bác hè?
Người đại biểu nhân dân e nỏ phải rứa bác hè?
BÁC NỎ PHẢI…NHÀ VĂN
Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011
Hà Nội - K5 mừng các Thầy Cô nhân ngày Nhà giáo VN: 20.11
Hôm nay, tại quán Tuyết Thanh, đường Trường Chinh, hội K5 vui mừng chúc các Thầy Cô giáo
trường Trỗi đã một thời dạy dỗ ta nên người.

Lê Bình Thay mặt K5 tặng các Thầy quà 20.11
Nào dô, chúc các Thầy Cô mạnh khoẻ!
Thầy Phong đọc thơ tình cuối mùa thu gửi tặng các bạn trường Trỗi. (Thơ của chính thầy)
Buổi họp mặt vắng bóng nhiều danh thủ nhậu, nhưng cũng thật vui vẻ, đậm chất dân trường Trỗi.
(Thầy Trực, thầy Phong, thầy Bổng.)
trường Trỗi đã một thời dạy dỗ ta nên người.

Lê Bình Thay mặt K5 tặng các Thầy quà 20.11
Nào dô, chúc các Thầy Cô mạnh khoẻ!
Thầy Phong đọc thơ tình cuối mùa thu gửi tặng các bạn trường Trỗi. (Thơ của chính thầy)
Buổi họp mặt vắng bóng nhiều danh thủ nhậu, nhưng cũng thật vui vẻ, đậm chất dân trường Trỗi.
(Thầy Trực, thầy Phong, thầy Bổng.)
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011
Ba chàng "Ngự lâm quân" miền Trung du hý Bắc hà
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)































